24/01/2026
“Rớt viên kim cương, tìm hoài không thấy…”
Câu nói nghe qua tưởng đùa, mà với người làm nghề thì là cả một khoảng lặng.
Không sợ lửa phả, không ngại tay run, chỉ sợ nhất là rớt đá mà không biết nó đang ở đâu.
Lúc phát hiện em nó dính ngay dưới đế giày, thật sự chỉ muốn ngồi xuống thở một hơi thật sâu 😅
Ánh lấp lánh quen thuộc đó, nhìn cái là nhận ra liền, như người quen giữa đám đông.
Trong đầu thoáng qua đủ thứ: tiến độ, lời hẹn, trách nhiệm với khách.
May mắn thay, viên đá vẫn nguyên vẹn để rồi được đặt lại vào đúng vị trí của mình.
Có những khoảnh khắc nghề dạy mình bình tĩnh, và cũng dạy mình biết ơn những điều còn nguyên vẹn.
Bạn đã từng “hú hồn” vì một chuyện nhỏ mà nhớ hoài chưa?