Nhất Chi Thanh Liên

Nhất Chi Thanh Liên 🌼 Đã ghé đọc truyện thì đừng quên để lại dấu vết – 1 follow + 1 đánh giá thôi mà~🥰

[HOÀN THÀNH] Sau khi gia tộc bị tịch thu tài sản, Nhị công tử đã bí mật nuôi ta trong khuê ph òng suốt năm năm.Ta không ...
08/06/2026

[HOÀN THÀNH] Sau khi gia tộc bị tịch thu tài sản, Nhị công tử đã bí mật nuôi ta trong khuê ph òng suốt năm năm.

Ta không xấ u hổ, không ngượng ngùng mà cam lòng làm nha hoàn thân cận bên chàng suốt năm năm, việc gì cũng làm, chỉ trừ bước cuối cùng.

Người trong đại viện đều nói Nhị công tử nhất định sẽ nạp ta làm tiểu thiếp.

Mà chẳng ai ngờ, chàng lại cưới ta làm chính thất.

Khi lão phu nhân hay tin, giận đến tái mặt, lập tức định cho Nhị công tử mối hôn sự khác đồng thời đuổi ta ra khỏi hầu phủ.

Ngày thành thân, mười dặm hồng trang còn Nhị công tử cưỡi ngựa cao lớn, oai phong, đi đón người trong lòng chàng.

Ta cắn răng mắng thầm trong lòng không biết bao nhiêu lần.

Ấy vậy mà đêm đến, Nhị công tử mình đầy thương tích lại đến gõ cửa lớn nhà ta, đứng bên ngoài cao giọng hô lớn: “Vũ Trường Anh, ta dám cưới nàng, nàng dám gả cho ta không?”

Sau khi gia tộc bị tịch thu tài sản, Nhị công tử đã bí mật nuôi ta trong khuê ph òng suốt năm năm.

Ta không xấ u hổ, không ngượng ngùng mà cam lòng làm nha hoàn thân cận bên chàng suốt năm năm, việc gì cũng làm, chỉ trừ bước cuối cùng.

Người trong đại viện đều nói Nhị công tử nhất định sẽ nạp ta làm tiểu thiếp.

Mà chẳng ai ngờ, chàng lại cưới ta làm chính thất.

Khi lão phu nhân hay tin, giận đến tái mặt, lập tức định cho Nhị công tử mối hôn sự khác đồng thời đuổi ta ra khỏi hầu phủ.

Ngày thành thân, mười dặm hồng trang còn Nhị công tử cưỡi ngựa cao lớn, oai phong, đi đón người trong lòng chàng.

Ta cắn răng mắng thầm trong lòng không biết bao nhiêu lần.

Ấy vậy mà đêm đến, Nhị công tử mình đầy thương tích lại đến gõ cửa lớn nhà ta, đứng bên ngoài cao giọng hô lớn: “Vũ Trường Anh, ta dám cưới nàng, nàng dám gả cho ta không?”

1

Ta là nha hoàn thân cận của Vệ Trì Triều.

Dẫu không phải làm bất kỳ việc gì trong đại viện, song các nha hoàn khác vẫn không dám nói ta nửa lời, thậm chí còn hầu hạ ta như hầu hạ tiểu thư khuê các.

Bởi lẽ, Vệ Trì Triều đối đãi với ta và các nha hoàn khác hoàn toàn không giống nhau.

2

Trước khi gia tộc bị tịch thu tài sản, ta là tiểu thư cành vàng lá ngọc của Quốc công phủ.

Người ta ghét nhất chính là Vệ Trì Triều.

Chàng không thích đọc sách, suốt ngày đắm mình trong đám son phấn, lại còn rất mê nghe những khúc hát lẳng lơ phong tình.

Điều khiến ta căm giận hơn cả là chàng luôn thích trêu chọc ta.

Ngày nào cũng trèo tường, leo cửa sổ, chỉ để lẻn vào nhà ta, rồi đem những con côn trùng vừa to vừa xấ u như dế hay sâu róm làm quà.

Mỗi lần như thế, ta không chút do dự ném thẳng chúng vào bụi hoa, còn trừng mắt lườm chàng một cái: “Đồ háo sắc!”

Vệ Trì Triều chỉ cười, khoát tay bảo rằng ta nhỏ tuổi mà đã vô vị, chẳng dịu dàng đằm thắm như các ca nữ.

Khi nghe tin hai nhà có ý định kết thân, ta tức đến tối sầm mặt mày, nghiến răng nghiến lợi!

Làm sao ta có thể kết hôn với kẻ ăn chơi số một kinh thành này? Nhưng còn chưa kịp tìm mẫu thân để xin từ hôn, th ánh chỉ tịch thu gia sản đã giáng xuống trước.

Toàn tộc bị lưu đày đến nơi băng giá cực hàn.

3

Trên đường ta bị áp giải đến hầu phủ, vài ma ma ngồi bên nhỏ giọng bàn tán: “Con bé này da dẻ mịn màng, thịt mềm như vậy, mà Nhị công tử của chúng ta lại đa tình.

Trong đại viện đã có hơn mười nha hoàn, hẳn sẽ có chuyện hay để xem đây!”

“Mất mặt! Không được nói bừa, Nhị công tử sau này sẽ cưới phu nhân, những nha hoàn này cuối cùng cũng bị bán đi mà thôi.”

Nghe xong, một ma ma khác tự thấy chột dạ, nghĩ rằng ta đã ngủ, bèn hạ giọng nói: “Nhưng Nhị công tử đã bí mật bảo chúng ta đưa cô nương này đến đây…”

“Suỵt! Chuyện của công tử và phu nhân chúng ta không nên xen vào.”

Thế là ta bị nhét vào bao g*i, đưa thẳng đến ph òng của Nhị công tử mà bọn họ nhắc đến.

Đợi đến khi thấy được mặt vị “Nhị công tử” trong lời họ, ta giận đến mức mặt xanh lè!

“Vệ Trì Triều, ngươi làm cái gì vậy hả! Ngay cả ngươi cũng muốn cười nhạo ta sao?”

Vệ Trì Triều thấy ta đột nhiên nổi giận, cũng chẳng buồn nhẫn nhịn, đáp lại: “Nếu ta muốn cười nhạo nàng, cớ gì phải tốn một vạn lượng bạc chuộc nàng ra từ hang hùm ổ sói? Nàng vậy mà còn oán trách ta!”

Hai chúng ta quay lưng vào nhau, chẳng ai nói với ai nửa lời.

Cuối cùng, Đại Phượng thấy không ổn, bèn đứng ra khuyên giải: “Nhị công tử, người đừng giận nữa. Vũ cô nương không cố ý khiến người bực mình đâu. Nhà cô ấy xảy ra chuyện lớn như vậy, mong người rộng lượng mà bỏ qua.”

Vệ Trì Triều chẳng thèm để ý đến Đại Phượng.

Đại Phượng lại quay sang khuyên ta: “Cô nương à, đừng hiểu lầm Nhị công tử.

Trong phủ ai cũng biết người thích cô nhất đấy.”

Nghe Đại Phượng nói vậy, lòng ta càng thêm chua xót, suýt bật khóc.

Ta đỏ mắt nhìn Đại Phượng một cái, quay người đấm mạnh vào vai Vệ Trì Triều một cú.

Vệ Trì Triều cũng bừng lửa giận, suýt chút nữa thì chúng ta đã cãi nhau to, nếu không nhờ Đại Phượng và mấy người nữa vội vàng chạy tới can ngăn.

Đại Phượng hậm hực nói: “Nhị công tử, nếu người cứ làm loạn với Vũ cô nương như thế, ta sẽ mách lão phu nhân và phu nhân!”

Nghe vậy, Vệ Trì Triều hất tay đám người đang giữ lại, sắc mặt đen sì.

Ta chưa từng thấy Vệ Trì Triều nổi giận như vậy, bèn nén tiếng nức nở, thu lại nước mắt.

“Trong các ngươi, kẻ nào dám tiết lộ nửa chữ về việc Vũ cô nương ở đây, thì đừng mong còn là người trong đại viện của ta!”

Các nha hoàn nghe thế thì nín thở, không ai dám hé răng.

Cuối cùng, Đại Phượng lên tiếng: “Nhị công tử muốn giữ cô nương lại? Vậy giữ lại làm gì?”

Vệ Trì Triều nheo mắt, suy nghĩ một chút, rồi bước đến trước mặt ta, cố ý nói: “Làm nha hoàn! Nha hoàn thân cận!”

Mấy chữ “nha hoàn thân cận” được Vệ Trì Triều nhấn mạnh, như muốn tất cả đều hiểu rõ ý tứ trong đó.

Đám nha hoàn nghe vậy liền quỳ rạp xuống đất.

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, không nói đến việc thân phận ta là con gái tội thần, chỉ riêng việc “kim ốc tàng kiều” cũng đủ để lão phu nhân xử tử cả đại viện.

Nhưng Vệ Trì Triều như ăn gan hùm mật gấu, chỉ lạnh nhạt nói: “Chỉ cần các ngươi không nói, sẽ chẳng ai biết.”

4

Thế là, ta trở thành nha hoàn thân cận của Vệ Trì Triều trong đại viện của chàng.

Nhờ có sự ưu ái của Vệ Trì Triều, ngay cả tên ta cũng không cần đổi.

Các nha hoàn trong ph òng đều được chàng đặt tên một cách tùy tiện: Đại Phượng, Nhị Phượng, Tam Phượng… Nếu xếp đến lượt ta, hẳn sẽ là Thập Tam Phượng.

Một ngày nọ, Vệ Trì Triều cố ý gọi ta là Thập Tam Phượng, khiến ta giận đến mức mấy ngày liền không thèm nhìn mặt chàng.

Vệ Trì Triều phải mềm mỏng xin lỗi, hứa rằng sau này sẽ không tái phạm, nhưng khi nghe chàng nói vậy, ta lại bật khóc.

Trước kia ở Quốc công phủ, ta chưa từng rơi một giọt nước mắt.

Thế mà sau khi gia tộc bị tịch thu tài sản, mỗi đêm ta đều vùi mặt vào chăn khóc nức nở, hôm sau lại bày ra bộ mặt lạnh lùng với Vệ Trì Triều.

Ta biết rõ chuyện này không phải lỗi của chàng.

Chàng chính là ân nhân cứu mạng ta, nếu không có chàng, có lẽ ta đã chết trên đường lưu đày rồi.

Nhưng càng hiểu điều đó, ta lại càng không muốn đối diện với Vệ Trì Triều.

Đại Phượng biết chuyện, liền ôm ta vào lòng, dùng chiếc khăn tay thoảng mùi hương lau nước mắt, dịu dàng an ủi: “Tiểu muội đừng khóc nữa. Cũng vì thấy muội khóc mỗi đêm, Nhị công tử mới cố tình trêu chọc để dỗ muội vui thôi.

Nhị công tử đối với muội không giống như đối với bọn ta.”

“Tất cả chúng ta đều biết muội là người mệnh khổ.

Giờ đây, thứ duy nhất muội có thể bấu víu chính là Nhị công tử.

Đừng để chàng giận mà bỏ đi, chờ vài năm nữa khi công tử cưới chính thất, muội thành tiểu thiếp, cuộc sống cũng xem như có hy vọng.”

Đại Phượng lớn hơn ta mười tuổi, từng có chồng nhưng không may góa bụa, cũng là một người phụ nữ bất hạnh.

Tỷ ấy nói, những người như chúng ta, nếu gặp được một nam nhân si tình thì đó đã là ân huệ trời ban.

Lời khuyên của Đại Phượng giúp ta dần hiểu ra, ta đã không còn là tiểu thư Quốc công phủ nữa, mà chỉ là nha hoàn thân cận của Vệ Trì Triều.

Năm đó, ta mười hai tuổi, Vệ Trì Triều mười lăm tuổi.

Sau này, ta không còn khóc nữa, cũng không cố ý làm Vệ Trì Triều khó chịu.

----------
Bí kíp để đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này ủng hộ tinh thần cho Ghiền nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 33678 là xong phim nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: VĂN ANH
Tình trạng: Đã hoàn thành

33678

[FULL] Tôi là một yêu quái mèo, vô tình mang thai con của thái tử gia trong giới quyền quý Bắc Kinh.Nhưng lại phát hiện ...
08/06/2026

[FULL] Tôi là một yêu quái mèo, vô tình mang thai con của thái tử gia trong giới quyền quý Bắc Kinh.

Nhưng lại phát hiện ra sinh vật mà anh ta ghét nhất chính là… mèo.

Hoảng sợ, tôi vội giấu tờ giấy khám thai, chạy trốn trong đêm, chỉ để lại một câu:

“Tôi mắc bệnh nan y, chết rồi meo~ đừng tìm nữa.”

Năm năm sau, tôi dẫn con gái đi dạo trong cửa hàng thú cưng.

Bỗng nhiên, một bàn tay túm lấy đuôi tôi—

“Bảo bối, có muốn giải thích xem con mèo nào mắc bệnh nan y rồi chết không?”

“Nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

“Dù sao thì, những chú mèo nói dối… đều sẽ bị treo ngược đuôi lên đấy.”

Tôi là một yêu quái mèo, vô tình mang thai con của thái tử gia trong giới quyền quý Bắc Kinh.

Nhưng lại phát hiện ra sinh vật mà anh ta ghét nhất chính là… mèo.

Hoảng sợ, tôi vội giấu tờ giấy khám thai, chạy trốn trong đêm, chỉ để lại một câu:

“Tôi mắc bệnh nan y, chết rồi meo~ đừng tìm nữa.”

Năm năm sau, tôi dẫn con gái đi dạo trong cửa hàng thú cưng.

Bỗng nhiên, một bàn tay túm lấy đuôi tôi—

“Bảo bối, có muốn giải thích xem con mèo nào mắc bệnh nan y rồi chết không?”

“Nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

“Dù sao thì, những chú mèo nói dối… đều sẽ bị treo ngược đuôi lên đấy.”

1

Bước ra từ bệ nh vi ện, nhìn tờ kết quả xé t ng hiệm thai ghi rõ đã mang thai được một tháng, tôi có chút hoang mang.

Tám tháng nữa, liệu Lục Triều Sinh có thể chấp nhận chuyện tôi sinh ra một bé mèo con đáng yêu không?

Không đúng, không đúng! Phải là ba tháng mới đúng.

Bởi vì mèo như chúng tôi chỉ mang thai ba tháng là sinh con rồi.

Trên đường về nhà, tôi cứ mãi suy nghĩ về vấn đề này.

Lục Triều Sinh… rốt cuộc có yêu tôi không? Anh ấy có thể chấp nhận một yêu quái mèo như tôi không?

Dù sao thì, cuộc hôn nhân này cũng chẳng phải vì tình yêu.

Một năm trước, vị hôn thê của anh ta đã bỏ trốn ngay trong ngày cưới.

Lục Triều Sinh gấp gáp cần một cô dâu mới ngay lập tức.

Quản gia đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng anh ta đều không hài lòng.

Tôi ngáp dài một cái, tò mò ghé đến hỏi: “Thế còn tôi thì sao? Tôi có thể không, meo~?”

Lục Triều Sinh nhìn chằm chằm vào tôi, khẽ cau mày.

Suy tư chốc lát, cuối cùng anh ta gật đầu: “Được.”

Quản gia: “Nhưng mà…”

Lục Triều Sinh: “Không nhưng nhị gì hết, không còn thời gian nữa, cứ quyết định vậy đi.”

Quản gia: “Thiếu gia, thực ra cũng không đến mức quá gấp gáp, chúng ta có thể dời đám cưới lại…”

“Đừng lo chuyện đó.

“Hôn lễ cứ tiếp tục, bây giờ đưa cô ấy đi thay váy cưới ngay lập tức.”

Quản gia định nói thêm gì đó nhưng ánh mắt sắc bén của Lục Triều Sinh khiến ông ta lập tức im bặt, chỉ đành khúm núm dẫn tôi đến ph òng hóa trang.

Tôi phấn khích đến mức suýt nữa bật ra tiếng kêu.

Đang lo không có ai để hấp thụ tinh khí đây meo~.

Giờ thì tốt rồi, có Lục Triều Sinh bên cạnh, từ nay tôi sẽ không còn cảm giác uể oải, chân tay bủn rủn, đầu óc mơ màng nữa.

Buồn ngủ hả? Chỉ cần hút một hơi là lại tỉnh ngay meo~.



Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định vẫn nên thành thật thú nhận chuyện mang thai trước đã.

Còn tám tháng sau ra sao, thì tám tháng sau lại tính tiếp meo~.

2

Về đến nhà.

Tôi ngồi trên ghế sofa, mắt sáng rực chờ Lục Triều Sinh tan làm về.

Chờ đến mức ngủ gật luôn.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng cửa mở, tiếng giày được đổi ở lối vào, tôi mới bật dậy.

Vui mừng chạy chân trần đến, nhảy bổ vào lòng anh ta.

Lục Triều Sinh nhanh tay đỡ lấy tôi, một tay vững vàng nâng mông tôi lên, tay còn lại ôm chặt lưng tôi để đảm bảo tôi không rơi xuống.

Anh ta thở dài bất lực:

“Tôi biết ngay mà, chỉ cần tôi không về nhà thì Chích Chích nhất định sẽ không chịu ngủ ngon, dù bây giờ đã ba giờ sáng rồi.”

Tôi dụi dụi mặt vào anh ta:

“Bởi vì hôm nay em có một bí mật muốn nói với anh đó!”

“Bí mật gì?”

“Ừm, đợi đến lúc đi ngủ em mới nói cho anh biết, trước tiên anh đi tắm đi.”

“Được.”

Lục Triều Sinh cúi xuống hôn lên trán tôi, rồi bế tôi trở lại ph òng ngủ.

Nhìn anh ta bước vào ph òng tắm, tôi không kìm được mà trùm chăn lên, lặng lẽ phấn khích.

Một lát nữa, khi anh ấy biết tin tôi mang thai, anh ấy sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?

Lục Triều Sinh tắm rất nhanh.

Chưa đầy mười phút đã đi ra.

Tôi co người trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt, khe khẽ hỏi:

“Anh có thích trẻ con không?”

Động tác lau tóc của Lục Triều Sinh hơi khựng lại.

Khóe môi anh ta cong lên: “Sao thế, em muốn sinh cho anh một đứa à?”

Đáng ghét!

Tại sao lời này từ miệng anh ấy nói ra lại khiến tôi xấ u hổ như vậy chứ!

Mặt tôi đỏ bừng, kéo chăn lên che kín hơn.

Ừm, xem ra anh ấy không ghét trẻ con.

Vậy nên tôi tiếp tục hỏi:

“Thế… anh có thích mèo không?”

Tôi vốn nghĩ rằng anh ấy sẽ nói thích.

Nhưng không ngờ, sắc mặt Lục Triều Sinh lạnh đi trong nháy mắt, đáy mắt lướt qua một tia chán ghét.

“Không thích.

“Loài sinh vật mà tôi ghét nhất chính là mèo.”

Giọng điệu anh ấy lạnh băng, lộ rõ sự khó chịu.

Tôi rùng mình một cái.

Cảm giác như tay chân mình lập tức lạnh toát.

May mà tôi còn trùm chăn kín đầu.

Nhờ thế mà Lục Triều Sinh không thấy được đôi mắt tôi đã ầng ậng nước, suýt chút nữa trào ra.

“Sao thế, bảo bối?”

Ngay khoảnh khắc anh ấy định vén chăn lên, tôi cắn răng nuốt nước mắt trở lại, cố gắng nặn ra một nụ cười:

“Không có gì đâu.”

Lục Triều Sinh véo nhẹ má tôi:

“Em nói có bí mật muốn kể cho anh nghe, rốt cuộc là gì?”

Có lẽ tôi vẫn chưa cam lòng.

Không hiểu sao, tôi buột miệng nói:

“Bí mật em muốn nói là… thực ra, em là một con mèo.”

Lục Triều Sinh ngẩn ra.

Sau đó, anh ấy vươn tay vén những lọn tóc lòa xòa trên má tôi ra sau tai.

“Chích Chích của anh dịu dàng đáng yêu như vậy, sao có thể là loài mèo xấ u xa chứ?”

Tim tôi chùng xuống một nhịp.

Nước mắt lại muốn trào ra.

“Thôi được rồi, không đùa với anh nữa, chúng ta ngủ đi.”

Tôi hoảng hốt tắt đèn, vùi mặt vào gối.

Lục Triều Sinh muốn ôm tôi ngủ.

Nhưng tôi tránh khỏi vòng tay anh ấy.

Trong đầu không ngừng tua đi tua lại câu nói khi nãy của anh ấy.

Anh ấy nói, mèo là xấ u xa.

Hu hu, tim tôi đau quá, nước mắt chẳng thể ngừng rơi được meo~.

3

Buổi tối.

Tôi mơ một giấc mơ.

Mơ về lần đầu tiên gặp Lục Triều Sinh—

Hôm đó, thành phố A đổ một trận mưa lớn.

Mà tôi, vì quá lâu không hấp thụ được tinh khí, sắp chết đến nơi rồi.

Kéo lê cơ thể ướt sũng vì mưa, tôi kiệt sức ngã xuống bên bánh xe của một chiếc siêu xe.

Ngay khoảnh khắc mất đi ý thức, cánh cửa xe mở ra, Lục Triều Sinh cúi xuống, nhặt tôi về nhà.

Lúc đó, năng lực của tôi còn chưa đủ mạnh để có thể duy trì hình dạng con người như bây giờ.

Thế nên ban ngày, tôi ngoan ngoãn cuộn tròn trong ổ mèo ngủ một giấc dài.

Đến tối, chờ Lục Triều Sinh ngủ sa y, tôi mới lén lút hóa thành hình người, rúc vào lòng anh ấy mà cọ cọ.

Sau cơn hạn hán gặp mưa rào.

Suýt nữa tôi không kiềm chế được mà hại chết anh ấy luôn rồi.

May mà sức khỏe anh ta tốt, chỉ cần đến bệ nh vi ện truyền một chai dịch dinh dưỡng là ổn.

Ban đầu, Lục Triều Sinh định nuôi tôi trong nhà.

Nhưng vị hôn thê của anh ta cực kỳ ghét tôi.

Cô ta nói tôi là một con “mèo trà xanh chỉ biết bám lấy nam chủ nhân.

Nhân lúc Lục Triều Sinh không có ở nhà, cô ta lập tức tống tôi đi.

Còn lừa anh ta rằng, tôi tự ý bỏ trốn!

May mà tôi thông minh, có thể tìm đường quay về.

Đi bộ suốt 31 ngày, cuối cùng, vào đúng ngày cưới của Lục Triều Sinh, tôi cũng tìm được anh ấy!

Sau khi kết hôn,

Hầu như ngày nào Lục Triều Sinh cũng cho tôi ăn no.

Suốt một năm qua tôi cảm thấy mình chính là chú mèo hạnh phúc nhất trên đời này.



Tôi giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ.

Lục Triều Sinh đang ngủ sa y bên cạnh.

Cánh tay anh ấy vẫn ôm chặt lấy eo tôi.

Hu hu.

Đồ xấ u xa!

Anh ghét mèo, mèo cũng không thèm thích anh nữa!

Tôi thoát ra khỏi vòng tay anh ta, giận dỗi xoay người lại.

Nhưng chưa đầy một phút sau, tôi lại không nhịn được mà rúc đầu vào tay anh ấy, cọ cọ một cái.

Prrrrr…

Xem như lần cuối cùng vậy.

Sau đêm nay! Tôi nhất định phải lên kế hoạch bỏ trốn rồi meo!

4

Trưa hôm sau.

Tôi uể oải vươn vai một cái.

Ưm, gối mềm quá, muốn đạp đạp thử ghê.

Cuộc sống sao mà thoải mái quá vậy nè.

Thế nhưng—

Tôi nhanh chóng nhớ lại chuyện tối qua.

Một cảm giác mất mát dâng lên trong lòng.

Tôi ủ rũ xuống lầu ăn trưa.

Lục Triều Sinh và quản gia đang làm gì đó ngoài vườn.

Quản gia cầm trong tay một cái vợt lưới.

Còn Lục Triều Sinh thì trông có vẻ hết sức đề ph òng.

Tò mò, tôi bước đến gần.

Phát hiện ra quản gia đang túm chặt một chú mèo mướp béo ú màu cam.

Mèo cam giãy giụa dữ dội, miệng không ngừng la hét:

【Thả ta ra! Chẳng qua chỉ tè một bãi trong nhà ngươi thôi mà! Cần gì làm căng vậy chứ!】

Lục Triều Sinh bịt mũi, vẻ mặt đầy khó chịu, phất tay:

“Mau vứt nó ra ngoài cho tôi.”

“À, nhớ đưa nó đi triệt sản trước đã.”

Nhìn quản gia xách gáy mèo cam rồi biến mất,

Tôi lạnh hết cả sống lưng.

Tè một bãi thôi mà cũng bị “xử lý”?

Nếu Lục Triều Sinh biết trong bụng tôi còn có một bé mèo con…

Không phải anh ta sẽ lột da tôi luôn sao?!

Thôi xong rồi!

Tôi vội vã chạy về ph òng, bắt đầu nghiên cứu kế hoạch bỏ trốn.



Có lẽ ông trời cũng ủng hộ tôi.

Chiều tối hôm đó, Lục Triều Sinh nhận được lệnh khẩn cấp, phải đến thành phố B công tác, ít nhất ba ngày không thể quay về.

Trước khi đi, anh ta dặn dò tôi:

“Chích Chích ngoan, ở nhà chờ anh, anh sẽ về nhanh thôi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Nhưng trong lòng lại thầm cười nhạt:

“Chờ anh ba ngày sau quay lại? Đến lúc đó, em đã mất tăm mất tích từ lâu rồi!”

Lục Triều Sinh vừa ra khỏi cửa đi sân bay.

Tôi lập tức lao thẳng đến nhà ga.

Bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất đến thành phố C, không ngoái đầu nhìn lại.

À không đúng.

Thật ra tôi vẫn có quay đầu lại một chút.

Tôi để lại một bức thư từ biệt trên bàn cho Lục Triều Sinh:

【Tạm biệt, không bao giờ gặp lại nữa, Lục Triều Sinh.

【Tôi mắc bệnh nan y, chết rồi meo.】

Không có gì đặc biệt để tặng anh ta cả.

Tôi để lại một nhúm lông mèo vừa mới rụng vậy.

5

Năm năm sau.

Tôi dắt con gái – bé Sang Sang, len lỏi giữa đám đông.

Nhìn thấy một cô gái đang ăn thanh chocolate, Sang Sang kéo tay tôi, chớp mắt hỏi:

“Mẹ ơi, chị kia đang ăn thanh mèo que hả? Trông ngon ơi là ngon meo~.”

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Ghiền trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 248301 -- rồi đọc nhé
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha🥺💕
Nhớ bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên là mới thấy linh đó nha 🫶
Tên truyện: CON MÈO MANG THAI THÁI TỬ
Tình trạng: Đã hoàn thành

248301

[HOÀN] Ta là nữ nhi nhà hàng rong, buôn bán bánh bao tại phố Tây kinh thành.Cha mẹ muốn ta cưới một vị tế tử nhập cục, c...
08/06/2026

[HOÀN] Ta là nữ nhi nhà hàng rong, buôn bán bánh bao tại phố Tây kinh thành.

Cha mẹ muốn ta cưới một vị tế tử nhập cục, cùng ta kế thừa gia nghiệp.

(Tế tử nhập cục: ý chỉ người đàn ông gả vào nhà vợ, làm rể ở rể)

Vậy nên, ta liền đưa Cửu Hiền Vương về nhà.

Vị vương gia này cần cù siêng năng, ăn uống cũng chẳng nhiều.

Ta đối với chàng vô cùng hài lòng.

Thế nhưng, khi ta quyết định chọn chàng làm tế tử, trời ta liền sụp đổ.

Thì ra, mỹ nữ tài danh nhất kinh thành – Cố Thanh Trúc – mỗi ngày đều ăn bánh bao do chính tay Cửu Hiền Vương mang tới.

Tất nhiên, cũng là do chính tay chàng... đút cho nàng ăn.

Việc này sao có thể được?

Chẳng lẽ hai người kia liên thủ, định ăn bánh bao nhà ta mà chẳng trả một đồng?

Ta là nữ nhi nhà hàng rong, buôn bán bánh bao tại phố Tây kinh thành.

Cha mẹ muốn ta cưới một vị tế tử nhập cục, cùng ta kế thừa gia nghiệp.

(Tế tử nhập cục: ý chỉ người đàn ông gả vào nhà vợ, làm rể ở rể)

Vậy nên, ta liền đưa Cửu Hiền Vương về nhà.

Vị vương gia này cần cù siêng năng, ăn uống cũng chẳng nhiều.

Ta đối với chàng vô cùng hài lòng.

Thế nhưng, khi ta quyết định chọn chàng làm tế tử, trời ta liền sụp đổ.

Thì ra, mỹ nữ tài danh nhất kinh thành – Cố Thanh Trúc – mỗi ngày đều ăn bánh bao do chính tay Cửu Hiền Vương mang tới.

Tất nhiên, cũng là do chính tay chàng... đút cho nàng ăn.

Việc này sao có thể được?

Chẳng lẽ hai người kia liên thủ, định ăn bánh bao nhà ta mà chẳng trả một đồng?

01

Cửu Hiền Vương bán bánh bao cho ta, đã được hơn ba tháng.

Chàng danh tiếng hiển hách, tướng mạo phi phàm, ăn nói khéo léo.

Để bán bánh bao, thật chẳng thể tìm người nào thích hợp hơn.

Từ khi chàng đến, trước quầy bánh bao nhà ta, ngày nào cũng dài hàng người xếp hàng.

Một bước trở thành phong cảnh mỹ lệ nhất phố Tây.

Thậm chí, cả kinh thành đều nghe danh quán bánh bao nhà ta.

Cửu Hiền Vương cần mẫn không kêu than, công lao chẳng nhỏ.

Bởi thế, ta đối với chàng cũng rộng rãi, mỗi ngày lo đủ phần ăn cho chàng.

Lúc tâm tình tốt, còn thưởng thêm hai đồng tiền.

Ta cùng chàng phối hợp ăn ý, chung sống hòa thuận.

Trải qua ba tháng khảo nghiệm, ta quyết định thẳng thắn với chàng, mời chàng làm tế tử.

Thế nhưng chưa kịp mở lời, ta đã phát hiện gần đây chàng hành tung đầy bí ẩn.

02

Trời chưa sáng, phương đông còn mù mịt, Cửu Hiền Vương đã lén lút mang theo bao tải rách rưới, lặng lẽ rời khỏi nhà.

Tất nhiên, trước khi tiệm bánh bao khai trương, chàng lại vội vã trở về.

Chàng tưởng ta chẳng phát hiện ra điều gì, vẫn nói cười như thường.

Nhưng ta, tinh mắt tinh ý, sớm đã nhận thấy: gần đây, mỗi ngày đều thiếu mất một xửng bánh bao.

Chẳng lẽ chàng đến làm tại tiệm ta, chỉ là để... ăn trộm bánh bao?

Việc này sao có thể chấp nhận?

Bánh bao nhà ta, đến một chiếc cũng không thể để kẻ khác tùy tiện lấy đi!

Suy đi nghĩ lại, ta quyết định... theo dõi.

03

Ngày đầu tiên, ta không tài nào dậy nổi.

Ngày thứ hai, nửa đêm ta đã ngồi chờ, vậy mà vẫn để mất dấu giữa đường.

Cuối cùng, ngày thứ ba, vạn sự thuận lợi.
..Kết quả, ta theo quá sát, liền va vào lưng Cửu Hiền Vương.

"Ngươi đụng ta làm gì?" – chàng ngạc nhiên.

"Ai bảo ngươi đi phía trước?" – ta có chút bực bội.

"Là ta sai, vậy ta đi sau ngươi."

Thế là, ta và Cửu Hiền Vương đổi vị trí.

Nhưng... ai nói cho ta biết, rốt cuộc nên đi về hướng nào?

Ta đành quay sang hỏi chàng:

"Vương gia, nên rẽ trái, hay rẽ phải?"

"Đi thẳng."

Cửu Hiền Vương quả là người tốt, nhiệt tình chỉ đường cho ta.

Cứ vậy, một trước một sau, hai ta cùng tiến đến... phủ Trấn Quốc Tướng Quân.

04

Nhìn cánh cửa lớn đỏ sậm khí thế của tướng phủ, ta chợt thấy hoang mang.

Song, khi ta còn đang đứng ngẩn người, gia đinh trong phủ đã quỳ xuống: "Tham kiến Vương gia!"

Cửu Hiền Vương chỉ hờ hững phất tay.

Sau đó, chàng đường hoàng tiến vào trong.

Ta không chịu kém, lập tức theo sau.

Song, gia đinh vừa nãy quỳ đó, lập tức đứng lên, dùng trường mâu chắn trước mặt ta.

Ta giật mình, đưa tay đoạt lấy trường mâu, ném qua một bên.

Cửu Hiền Vương nghe động, ngoái đầu nhìn lại.

Chàng thoáng ngẩn ra, rồi bật cười ha hả.

Ta có chút tức giận, quát lớn:

"Ngươi chỉ lo cho bản thân, bỏ mặc ta là thế nào?"

Cửu Hiền Vương vội quay lại, đứng sau lưng ta:

"Là ta sai, ngươi đi trước, ta theo sau."

Vậy nên, giữa ánh mắt ngây dại của gia đinh, ta hùng hổ tiến vào phủ.

Vừa đi được hai bước, một nam nhân trung niên râu quai nón liền chạy tới.

Có lẽ đây là chủ nhân tướng phủ?

Ta liền bước nhanh đến, nắm lấy đôi tay ông ta:

"Tướng quân, danh tiếng của ngài ta đã sớm nghe như sấm bên tai."

Nam nhân chỉ liếc ta một cái, liền rút tay về:

"Không phải, ta chỉ là quản gia của phủ, tướng quân đã qua đời từ lâu rồi."

05

Ta liền lại nắm tay ông:

"Thất lễ thất lễ! Tên tuổi của quản gia, cũng vang vọng như sấm rền vậy!"

Quản gia còn chưa kịp đáp lời, thì một giọng nữ lả lơi vang lên:

"Vương gia, người từ đâu tìm ra được vị cô nương thú vị thế này?"

Chưa dứt lời, một nữ tử xinh đẹp, y phục lộng lẫy, liền bước ra.

Mắt ta sáng rỡ, lập tức chạy tới:

"Cô nương thật xinh đẹp, chẳng hay có phải Hằng tỷ giáng trần?"

"Không phải, ta là tiểu thư tướng phủ, cũng là tài nữ đệ nhất kinh thành – Cố Thanh Trúc. Danh hiệu đó... vang dội lắm phải không?"

"Quả thực là thế! Ta đã nghe danh tiểu thư từ lâu, hôm nay được gặp, quả là tiên nữ hạ phàm. Nếu tỷ tỷ chịu đến tiệm ta bán bánh bao, ắt sẽ cảm nhận được một nhân sinh khác biệt..."

Ta còn chưa nói hết, Cửu Hiền Vương đã kéo tay Cố Thanh Trúc:

"Thanh Trúc, đừng nghe nàng ta. Ta cũng bị nàng ấy lừa như vậy mà đi bán bánh bao khổ cực đó."

Nói xong, Cửu Hiền Vương mở túi rách, lấy ra một chiếc bánh bao, th ân mậ t đưa đến miệng Cố Thanh Trúc.

Ta là nữ nhi nhà hàng rong, buôn bán bánh bao tại phố Tây kinh thành.

Cha mẹ muốn ta cưới một vị tế tử nhập cục, cùng ta kế thừa gia nghiệp.

(Tế tử nhập cục: ý chỉ người đàn ông gả vào nhà vợ, làm rể ở rể)

Vậy nên, ta liền đưa Cửu Hiền Vương về nhà.

Vị vương gia này cần cù siêng năng, ăn uống cũng chẳng nhiều.

Ta đối với chàng vô cùng hài lòng.

Thế nhưng, khi ta quyết định chọn chàng làm tế tử, trời ta liền sụp đổ.

Thì ra, mỹ nữ tài danh nhất kinh thành – Cố Thanh Trúc – mỗi ngày đều ăn bánh bao do chính tay Cửu Hiền Vương mang tới.

Tất nhiên, cũng là do chính tay chàng... đút cho nàng ăn.

Việc này sao có thể được?

Chẳng lẽ hai người kia liên thủ, định ăn bánh bao nhà ta mà chẳng trả một đồng?

01

Cửu Hiền Vương bán bánh bao cho ta, đã được hơn ba tháng.

Chàng danh tiếng hiển hách, tướng mạo phi phàm, ăn nói khéo léo.

Để bán bánh bao, thật chẳng thể tìm người nào thích hợp hơn.

Từ khi chàng đến, trước quầy bánh bao nhà ta, ngày nào cũng dài hàng người xếp hàng.

Một bước trở thành phong cảnh mỹ lệ nhất phố Tây.

Thậm chí, cả kinh thành đều nghe danh quán bánh bao nhà ta.

Cửu Hiền Vương cần mẫn không kêu than, công lao chẳng nhỏ.

Bởi thế, ta đối với chàng cũng rộng rãi, mỗi ngày lo đủ phần ăn cho chàng.

Lúc tâm tình tốt, còn thưởng thêm hai đồng tiền.

Ta cùng chàng phối hợp ăn ý, chung sống hòa thuận.

Trải qua ba tháng khảo nghiệm, ta quyết định thẳng thắn với chàng, mời chàng làm tế tử.

Thế nhưng chưa kịp mở lời, ta đã phát hiện gần đây chàng hành tung đầy bí ẩn.

02

Trời chưa sáng, phương đông còn mù mịt, Cửu Hiền Vương đã lén lút mang theo bao tải rách rưới, lặng lẽ rời khỏi nhà.

Tất nhiên, trước khi tiệm bánh bao khai trương, chàng lại vội vã trở về.

Chàng tưởng ta chẳng phát hiện ra điều gì, vẫn nói cười như thường.

Nhưng ta, tinh mắt tinh ý, sớm đã nhận thấy: gần đây, mỗi ngày đều thiếu mất một xửng bánh bao.

Chẳng lẽ chàng đến làm tại tiệm ta, chỉ là để... ăn trộm bánh bao?

Việc này sao có thể chấp nhận?

Bánh bao nhà ta, đến một chiếc cũng không thể để kẻ khác tùy tiện lấy đi!

Suy đi nghĩ lại, ta quyết định... theo dõi.

03

Ngày đầu tiên, ta không tài nào dậy nổi.

Ngày thứ hai, nửa đêm ta đã ngồi chờ, vậy mà vẫn để mất dấu giữa đường.

Cuối cùng, ngày thứ ba, vạn sự thuận lợi.
..Kết quả, ta theo quá sát, liền va vào lưng Cửu Hiền Vương.

"Ngươi đụng ta làm gì?" – chàng ngạc nhiên.

"Ai bảo ngươi đi phía trước?" – ta có chút bực bội.

"Là ta sai, vậy ta đi sau ngươi."

Thế là, ta và Cửu Hiền Vương đổi vị trí.

Nhưng... ai nói cho ta biết, rốt cuộc nên đi về hướng nào?

Ta đành quay sang hỏi chàng:

"Vương gia, nên rẽ trái, hay rẽ phải?"

"Đi thẳng."

Cửu Hiền Vương quả là người tốt, nhiệt tình chỉ đường cho ta.

Cứ vậy, một trước một sau, hai ta cùng tiến đến... phủ Trấn Quốc Tướng Quân.

04

Nhìn cánh cửa lớn đỏ sậm khí thế của tướng phủ, ta chợt thấy hoang mang.

Song, khi ta còn đang đứng ngẩn người, gia đinh trong phủ đã quỳ xuống: "Tham kiến Vương gia!"

Cửu Hiền Vương chỉ hờ hững phất tay.

Sau đó, chàng đường hoàng tiến vào trong.

Ta không chịu kém, lập tức theo sau.

Song, gia đinh vừa nãy quỳ đó, lập tức đứng lên, dùng trường mâu chắn trước mặt ta.

Ta giật mình, đưa tay đoạt lấy trường mâu, ném qua một bên.

Cửu Hiền Vương nghe động, ngoái đầu nhìn lại.

Chàng thoáng ngẩn ra, rồi bật cười ha hả.

Ta có chút tức giận, quát lớn:

"Ngươi chỉ lo cho bản thân, bỏ mặc ta là thế nào?"

Cửu Hiền Vương vội quay lại, đứng sau lưng ta:

"Là ta sai, ngươi đi trước, ta theo sau."

Vậy nên, giữa ánh mắt ngây dại của gia đinh, ta hùng hổ tiến vào phủ.

Vừa đi được hai bước, một nam nhân trung niên râu quai nón liền chạy tới.

Có lẽ đây là chủ nhân tướng phủ?

Ta liền bước nhanh đến, nắm lấy đôi tay ông ta:

"Tướng quân, danh tiếng của ngài ta đã sớm nghe như sấm bên tai."

Nam nhân chỉ liếc ta một cái, liền rút tay về:

"Không phải, ta chỉ là quản gia của phủ, tướng quân đã qua đời từ lâu rồi."

05

Ta liền lại nắm tay ông:

"Thất lễ thất lễ! Tên tuổi của quản gia, cũng vang vọng như sấm rền vậy!"

Quản gia còn chưa kịp đáp lời, thì một giọng nữ lả lơi vang lên:

"Vương gia, người từ đâu tìm ra được vị cô nương thú vị thế này?"

Chưa dứt lời, một nữ tử xinh đẹp, y phục lộng lẫy, liền bước ra.

Mắt ta sáng rỡ, lập tức chạy tới:

"Cô nương thật xinh đẹp, chẳng hay có phải Hằng tỷ giáng trần?"

"Không phải, ta là tiểu thư tướng phủ, cũng là tài nữ đệ nhất kinh thành – Cố Thanh Trúc. Danh hiệu đó... vang dội lắm phải không?"

"Quả thực là thế! Ta đã nghe danh tiểu thư từ lâu, hôm nay được gặp, quả là tiên nữ hạ phàm. Nếu tỷ tỷ chịu đến tiệm ta bán bánh bao, ắt sẽ cảm nhận được một nhân sinh khác biệt..."

Ta còn chưa nói hết, Cửu Hiền Vương đã kéo tay Cố Thanh Trúc:

"Thanh Trúc, đừng nghe nàng ta. Ta cũng bị nàng ấy lừa như vậy mà đi bán bánh bao khổ cực đó."

Nói xong, Cửu Hiền Vương mở túi rách, lấy ra một chiếc bánh bao, th ân mậ t đưa đến miệng Cố Thanh Trúc.

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 269251 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

269251

[HOÀN] Mối tình đầu của tôi trở về nước, tôi kiên quyết đòi ly hôn với vợ.Vợ hỏi: “Cô ta từng phản bội anh, anh vẫn còn ...
08/06/2026

[HOÀN] Mối tình đầu của tôi trở về nước, tôi kiên quyết đòi ly hôn với vợ.

Vợ hỏi: “Cô ta từng phản bội anh, anh vẫn còn yêu cô ta sao?”

Tôi nói: “Ngoài cô ấy ra, những người khác đều chỉ là tạm bợ.”

Tôi như ý nguyện cưới được mối tình đầu, trở thành cha dượng của con trai cô ấy.

Ba người chúng tôi bắt đầu những ngày tháng hạnh phúc.

Mối tình đầu của tôi trở về nước, tôi kiên quyết đòi ly hôn với vợ.

Vợ hỏi: “Cô ta từng phản bội anh, anh vẫn còn yêu cô ta sao?”

Tôi nói: “Ngoài cô ấy ra, những người khác đều chỉ là tạm bợ.”

Tôi như ý nguyện cưới được mối tình đầu, trở thành cha dượng của con trai cô ấy.

Ba người chúng tôi bắt đầu những ngày tháng hạnh phúc.

1

Đồng hồ chỉ tám giờ, con gái vẫn chưa đi học.

Tôi cau mày nhìn về phía Vệ Thư Tình, nghĩ rằng cô ấy đang chơi trò (lạt mềm buộc chặt).

Phi Phi ngẩng đầu nhỏ, ánh mắt đờ đẫn:

“Ba ơi, con sốt rồi.”

Tôi đưa tay kiểm tra.

Quả nhiên, hơi nóng.

Nhìn Vệ Thư Tình đang pha thuốc hạ sốt cho con, tôi thử hỏi:

“Hay là… để hôm khác?”

Nhưng trong lòng lại không hề muốn vậy.

Khó khăn lắm mới đợi được đến ngày lấy giấy chứng nhận ly hôn.

Tô Duệ đang chờ tôi!

Chậm trễ thêm một giây cũng là bất công với cô ấy.

May mà, Vệ Thư Tình lắc đầu:

“Bảo bối, lát nữa dì Tiểu Trần sẽ đến chăm con. Dì ấy từng học điều dưỡng, có chuyện gì thì gọi mẹ.”

Phi Phi ngoan ngoãn gật đầu.

Nhìn con gái sáu tuổi, tôi muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Trong lòng có chút áy náy.

Nhưng điện thoại lại vang lên.

Là con trai của Tô Duệ – Triết Triết.

Thằng bé gọi qua đồng hồ trẻ em:

“Ba Lục ơi, con bị đau bụng, hôm nay ba xong việc rồi có thể đến thăm con không?”

“Có phải hôm qua ăn nhiều kem quá không? Ba Lục làm xong việc sẽ qua ngay.”

Cúp máy, tôi mới phát hiện Phi Phi đang nhìn mình.

Tôi vô thức giải thích:

“Anh trai Triết Triết bị bệnh. Nó không có ba, ba chỉ là…”

Phi Phi ngẩng gương mặt nhỏ nhắn, tái nhợt, cố gắng mỉm cười:

“Con biết mà, ba chỉ lo lắng dì Tô chăm không nổi anh ấy thôi.”

“Ba ơi, không sao đâu!

Dù sao con cũng quen rồi, mỗi lần bị bệnh, đều là mẹ đưa con đến bệ nh vi ện.”

Ba chữ “quen rồi”, khiến tôi khó chịu một cách khó hiểu.

Nhưng lại không biết vì sao.

2

Giấy chứng nhận ly hôn đã vào tay.

“Thư Tình, sau này Phi Phi làm phiền em chăm sóc rồi.”

Vệ Thư Tình không đáp, chỉ đeo kính râm rời đi.

Tôi bước theo ra cửa.

Không ngờ, Tô Duệ và Triết Triết cũng đến.

“Ba Lục, tụi con đến đón ba đây.”

Triết Triết giống như một chú hải cẩu mũm mĩm đáng yêu, vội vàng nhào vào lòng tôi.

Tôi không chút do dự bế thằng bé lên, xót xa hỏi:

“Còn đau bụng không?”

“Ba Lục ơi, chỉ cần nghĩ đến việc sau này có thể gọi ba là ba, chỗ nào cũng không đau nữa.”

Tô Duệ đứng bên cạnh dịu dàng mỉm cười.

Bóng dáng của Vệ Thư Tình dường như khựng lại một chút.

Quay đầu lại.

Tôi thấy Vệ Thư Tình siết chặt quai túi, gân xanh nổi lên mờ mờ.

Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác khó chịu.

Tôi đứng chắn trước mặt Tô Duệ.

Thể hiện rõ lập trường và sự bảo vệ của mình.

Triết Triết lè lưỡi làm mặt xấ u với Vệ Thư Tình.

Thật nghịch ngợm!

3

Lần trước ở công ty, Triết Triết đẩy ngã Phi Phi.

Ngay trước mặt bao nhiêu người.

Vệ Thư Tình mất hết lịch sự, mắng thằng bé không có giáo dục, còn chỉ tay vào mặt Tô Duệ mà chửi.

Triết Triết khóc đến tội nghiệp:

“Ai bảo con không có ba dạy dỗ, mẹ con vất vả kiếm tiền nuôi con lắm.

Phi Phi giành quà mà ba Lục tặng con, con chỉ vô tình đẩy bạn ấy thôi.”

Phi Phi khóc đến nấc nghẹn, Vệ Thư Tình lập tức đứng ra bênh vực con bé.

“Nói bậy, rõ ràng là con xé tranh của con gái tôi trước!”

“Đủ rồi!”

Tôi quát lên, giọng lạnh lùng:

“Một tờ giấy vớ vẩn, có đáng để cô xúi giục con bé làm lớn chuyện không?”

Mẹ con Tô Duệ đã khổ lắm rồi.

Vệ Thư Tình còn muốn gây khó dễ cho họ.

Nghĩ đến đây.

Tôi cau mày, trầm giọng cảnh cáo:

“Vệ Thư Tình, từ giờ trở đi, Triết Triết cũng là con trai tôi.

Đừng xúi giục Phi Phi, tránh để hai đứa trẻ mâu thuẫn mỗi khi gặp nhau.”

Ph òng bệnh hơn chữa bệnh.

Phi Phi là con gái tôi, sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội chung sống với gia đình ba người chúng tôi.

Có một người anh yêu thương, với con bé là điều tốt.

Tôi không muốn nó bị mẹ ruột ly gián.

Bỏ lỡ một mối quan hệ quý giá.

Vệ Thư Tình siết chặt cơ thể, quay lại nhìn tôi.

Môi cô ấy run rẩy dữ dội:

“Tô Duệ đã cướp chồng tôi, anh còn muốn ép con gái tôi hòa hợp với con trai cô ta?”

Sao có thể gọi là ép buộc chứ?

Chuyện của người lớn, không nên trút lên đầu trẻ con.

Rồi Phi Phi sẽ hiểu.

Tình cảm không thể cưỡng cầu.

Huống hồ, ngay từ đầu, người bước vào tim tôi sớm hơn chính là Tô Duệ, không phải Vệ Thư Tình.

4

Tô Duệ là hoa khôi của học viện nghệ thuật bên cạnh.

Tôi là sinh viên xuất sắc của ngành máy tính trường 985.

Chúng tôi đều là những nhân vật nổi bật.

Dễ dàng thu hút nhau.

Tôi bị vẻ ngoài của cô ấy mê hoặc, sa y đắm điệu múa của cô ấy, ngày nào cũng mang bữa sáng cho cô ấy.

Để có tiền mua quà cho Tô Duệ, tôi đã khởi nghiệp từ năm ba đại học.

Không ngờ, đến khi tốt nghiệp, cô ấy lại bán công trình nghiên cứu của tôi cho người khác.

Khoảng thời gian đó, tôi đau đớn, hoang mang, vì cô ấy mà uống rư ợu đến mức xuất huyết dạ dày.

Cuối cùng, không còn lựa chọn nào khác, tôi đành cưới một người khác.

Đúng, người đó chính là Vệ Thư Tình.

Sau này, tôi cuối cùng cũng khởi nghiệp thành công, Tô Duệ dẫn con trai về nước.

Vừa gặp lại.

Tôi đã biết mình thua rồi.

Tám năm trôi qua tôi vẫn chưa thể quên cô ấy.

Cảm giác đó… phải diễn tả thế nào nhỉ?

Giống như tôi không biết vì sao mình yêu Tô Duệ.

Nhưng tôi biết, chính vì cô ấy mà tôi không thể yêu ai khác.

Nhiều năm xa cách.

Tô Duệ khóc như hoa lê trong mưa, giải thích rằng năm đó gia đình phá sản, chủ nợ còn dọa chặt chân cha cô ấy, nên cô ấy mới phải phản bội tôi.

Mọi uất ức trong lòng tôi phút chốc tan biến.

Cô ấy nói, chưa bao giờ có một giây phút nào quên tôi.

Nhưng tôi đã kết hôn, nên cô ấy không dám mong cầu điều gì nữa.

Chỉ muốn một mình nuôi con trai khôn lớn.

Tôi hoàn toàn mềm lòng, sắp xếp cho Tô Duệ vào làm việc trong công ty.

Chăm sóc Triết Triết hết mực.

Vệ Thư Tình không chịu nổi, liên tục gây khó dễ cho mẹ con họ.

Gửi thư đe dọa và cả lưỡi dao đến căn hộ của Tô Duệ.

Nhưng lại một mực không chịu thừa nhận.

Tô Duệ cầm lá thư, hoảng loạn gọi điện cho tôi:

“A Tiêu, có phải anh không muốn mẹ con em ở lại đây?”

“Em sẽ lập tức thu dọn hành lý, đến một nơi anh không bao giờ tìm thấy nữa.”

Tôi đã đánh mất cô ấy một lần.

Không thể mất thêm lần thứ hai.

Người phụ nữ này luôn khiến tôi sôi trào nhiệt huyết.

Biến tôi thành một kẻ bồng bột, bất chấp tất cả.

Tôi quyết định đối diện với tình cảm của mình.

Lập tức đến căn hộ của Tô Duệ.

Và mạnh mẽ hôn lên đôi môi mà tôi ngày đêm mong nhớ.

Chúng tôi cuối cùng cũng tái hợp.

5

Đêm nhận giấy chứng nhận ly hôn.

Tôi ngủ trên giường của Tô Duệ.

Cô ấy như một ngọn lửa.

Một đóa hồng rực rỡ.

Tôi yêu cô ấy, đến mức cơ thể không thể cưỡng lại được.

Bất cứ tư thế nào, cô ấy cũng có thể làm tôi hài lòng.

Không như Vệ Thư Tình, suốt bảy năm kết hôn vẫn còn rụt rè.

Nhìn tôi với vẻ thỏa mãn.

Tô Duệ đưa bàn tay trắng muốt, thon dài vẽ vòng tròn trên ngực tôi:

“Ủy khuất tổng giám đốc Lục phải ở trong căn hộ nhỏ của em rồi.”

Tôi nắm lấy tay cô ấy, dịu dàng hôn lên:

“Là anh ủy khuất em mới đúng.”

Cô ấy cười khẽ:

“Vẫn là vợ cũ của anh có phúc, làm nội trợ bao năm, chỉ vì cưới được một người có tiềm năng như anh, mà dễ dàng có năm triệu và một căn hộ lớn.”

Phải rồi!

So với người chồng đoản mệnh của Tô Duệ.

Tôi đã quá rộng rãi với Vệ Thư Tình rồi.

“Dù sao năm đó, cô ấy cũng đã giúp anh rất nhiều.”

Tô Duệ chu môi đầy quyến rũ, có chút bất mãn:

“Ngần ấy năm làm vợ của anh, danh phận bà Lục đủ để bù đắp công lao của cô ta rồi.”

“A Tiêu, anh dựa vào thực lực của mình để có ngày hôm nay, thì liên quan gì đến cô ta chứ? Anh đúng là quá mềm lòng rồi.”

Nhìn căn hộ ba ph òng chưa đầy 90 mét vuông trước mắt.

Là món quà tôi tặng Tô Duệ ba tháng sau khi cô ấy về nước.

Nhớ lại thời còn đi học, tôi thà bán má u cũng phải mua bằng được iPhone cho cô ấy.

Trong lòng dâng lên một cảm giác áy náy.

Người phụ nữ chiếm trọn trái tim tôi, sao có thể để cô ấy chịu thiệt?

“Em chẳng phải luôn ao ước được sống trong biệt thự sao? Đợi thêm một thời gian, anh đưa em đi chọn!”

“Thật sao?”

Tô Duệ vui đến mức hôn tôi liên tục.

Tôi không kìm được, ôm cô ấy và đòi thêm hai lần nữa.

Chỉ hận không thể quấn lấy nhau trên giường mãi mãi.

----------
Mọi người làm theo 2 bước này để đọc FULL bộ này:
🌈 Bước 1: LAI bài viết này của Ghiền
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 248955 -- vào ô còm men
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nhé. Truyện tự mở FULL khi có đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: MỐI TÌNH ĐẦU QUAY VỀ VÀ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
Tình trạng: Đã hoàn thành

248955

Address

Lê Thánh Tông
Quang Yen
200000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhất Chi Thanh Liên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share