Sen Vu Vơ

Sen Vu Vơ Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Sen Vu Vơ, Trần Cao Vân, Tam Ky.
(2)

Tâm hồn Sen có thể vu vơ, nhưng không bao giờ quên cập nhật truyện cho bạn đâu! ✨

📖 Theo dõi Sen để cùng nhau đi qua những câu chuyện. ⭐ Mỗi đánh giá của bạn là động lực to lớn cho page đó!

[Full] “Tiền sinh hoạt tháng này, tiết kiệm mà tiêu nhé.”Nhìn Giang Phong ném ba trăm tệ lên bàn, tôi bật cười.Kết hôn đ...
17/02/2026

[Full] “Tiền sinh hoạt tháng này, tiết kiệm mà tiêu nhé.”

Nhìn Giang Phong ném ba trăm tệ lên bàn, tôi bật cười.

Kết hôn đã một năm, lương anh ba vạn tệ mỗi tháng, nhưng tháng nào cũng vậy, anh chỉ đưa tôi đúng ba trăm.

Số còn lại, anh giao hết cho mẹ anh.

Hôm nay, tôi không định nhịn nữa.

“Được thôi.” Tôi nhặt ba trăm tệ đó lên, trước mặt anh, nhét vào túi xách.

Sau đó, tôi rút thẻ lương của mình ra, đặt lên bàn.

“Giang Phong, đây là thẻ của em, mật khẩu là sinh nhật anh. Từ giờ, tiền của em, cũng để mẹ em giữ.”

Chương 1

“Tiền sinh hoạt tháng này, tiết kiệm mà tiêu nhé.”

Nhìn Giang Phong ném ba trăm tệ lên bàn, tôi bật cười.

Kết hôn đã một năm, lương anh ba vạn tệ mỗi tháng, nhưng tháng nào cũng vậy, anh chỉ đưa tôi đúng ba trăm.

Số còn lại, anh giao hết cho mẹ anh.

Hôm nay, tôi không định nhịn nữa.

“Được thôi.” Tôi nhặt ba trăm tệ đó lên, trước mặt anh, nhét vào túi xách.

Sau đó, tôi rút thẻ lương của mình ra, đặt lên bàn.

“Giang Phong, đây là thẻ của em, mật khẩu là sinh nhật anh. Từ giờ, tiền của em, cũng để mẹ em giữ.”

1

“Trần Lam, em điên rồi à?!” Mắt Giang Phong trợn tròn như cái chuông đồng, anh bóp chặt cổ tay tôi, sức mạnh như muốn nghiền nát xương tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn anh, cơn đau nơi cổ tay chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhức nhối trong lòng.

“Em điên? Giang Phong, lương anh ba vạn, lương em một vạn. Anh đưa thẻ lương cho mẹ anh, em không ý kiến. Giờ em đưa thẻ lương cho mẹ em, anh dựa vào đâu mà có ý kiến?”

Từng chữ tôi nói không lớn, nhưng như mũi kim lạnh đâm thẳng vào tim anh.

Anh bị tôi hỏi đến nghẹn lời, mặt lúc trắng lúc xanh.

“Cái đó… sao mà giống nhau được? Anh là đàn ông, mẹ anh giữ tiền là vì muốn tốt cho chúng ta! Em là phụ nữ, đưa tiền cho mẹ đẻ, coi ra thể thống gì? Hay là nhà em thiếu tiền?” Cuối cùng, anh cũng gào lên.

“Tốt cho chúng ta?” Tôi bật cười lạnh, như vừa nghe chuyện cười lớn nhất thế gian. “Tốt cho chúng ta, là mẹ anh giữ thẻ lương, mỗi tháng phát cho anh ba trăm tiêu vặt, tiện thể ‘ban phát’ cho em ba trăm tiền sinh hoạt? Giang Phong, anh tự hỏi lương tâm mình xem, sáu trăm tệ này ở thành phố này đủ làm gì? Ăn uống? Hay trả tiền điện nước gas?”

Giọng tôi bỗng cao vút, toàn bộ ấm ức và giận dữ dồn nén suốt một năm, bùng nổ trong khoảnh khắc ấy.

Căn ph òng chìm trong im lặng nặng nề.

Bà Trương Thúy Hoa, mẹ chồng tôi, bưng khay trái cây từ bếp đi ra, vừa hay nghe được câu cuối của tôi.

Mặt bà lập tức sa sầm, khay hoa quả bị đặt mạnh xuống bàn phát ra tiếng “cộp” chói tai.

“Trần Lam, cô có ý gì đây? Thấy tiền tôi cho ít à?” Ánh mắt sắc như dao của bà lướt qua người tôi, giọng đầy mỉa mai. “Con tôi một tháng kiếm ba vạn là bản lĩnh của nó! Tôi làm mẹ, giúp nó giữ tiền, sai chỗ nào? Không lẽ để các cô trẻ người non dạ tiêu xài hoang phí hết à?”

Tôi cười lạnh. “Trẻ tuổi thì có thể hoang phí, nhưng ba trăm tệ một tháng — chẳng lẽ bà sợ tôi ăn sạch cái nhà này?”

“Cô…” Trương Thúy Hoa bị nghẹn, chỉ tay vào mặt tôi: “Đúng là càng ngày càng không ra gì! Con tôi mù mới cưới cô! Chỉ vì tiền thôi đúng không? Cho cô! Cho cô luôn! Đỡ phải nghe cô càu nhàu!”

Bà ta móc ví, đếm thêm ba trăm tệ, đập mạnh lên bàn.

“Đấy! Sáu trăm! Đủ mua rau rồi chứ?” Gương mặt ban phát của bà khiến tôi buồn nôn.

Tôi nhìn đống tiền nhàu nát trên bàn, bỗng mỉm cười.

Tôi cất lại thẻ lương của mình vào túi.

“Mẹ, mẹ đừng giận. Con không có ý đó.” Tôi nở nụ cười mềm mại, giọng nhẹ hều, thậm chí còn pha chút nịnh nọt.

Giang Phong và Trương Thúy Hoa đều sững lại — họ tưởng tôi sẽ nổi điên, không ngờ tôi lại ngoan ngoãn đến thế.

Sắc mặt Giang Phong dịu đi, anh kéo tay tôi: “Lam Lam, đừng giận mẹ, bà cũng chỉ muốn tốt cho chúng ta thôi.”

“Em biết.” Tôi gật đầu ngoan ngoãn, rồi quay sang nói với mẹ chồng: “Mẹ, tiền của Giang Phong để mẹ giữ, con hoàn toàn yên tâm. Nãy chỉ là em nói bừa, mẹ đừng để bụng.”

Trương Thúy Hoa liếc tôi, thấy tôi có vẻ thành thật, thì hừ một tiếng, coi như chấp nhận lời xin lỗi.

“Biết thế là tốt. Một nhà cả, đừng vì tí tiền mà om sòm.”

Tôi cúi đầu, giấu đi tia lạnh lẽo trong mắt.

Đúng vậy, “một nhà”.

Nhưng trong cái nhà này, tôi mãi chỉ là người ngoài.

Sau bữa cơm, tôi viện cớ công ty có việc gấp, xin ra ngoài.

Giang Phong chẳng nghi ngờ, còn dặn tôi về sớm.

Tôi lái xe, không tới công ty mà chạy thẳng về nhà mẹ đẻ.

Mẹ tôi đang xem tivi, thấy tôi về thì vừa mừng vừa lo: “Lam Lam, sao giờ này con về? Ăn cơm chưa?”

Tôi không đáp, chỉ lấy thẻ lương ra đặt trước mặt bà.

“Mẹ, thẻ này, từ giờ mẹ giữ giúp con nhé. Mật khẩu là sinh nhật mẹ.”

Mẹ tôi ngơ ngác cầm thẻ: “Con gái ngốc, giữ tiền của mình đi, đưa cho mẹ làm gì?”

Tôi hít sâu, đem toàn bộ những chuyện hôm nay — và cả năm qua — kể lại cho bà nghe.

Nghe xong, mẹ tôi run bần bật, nước mắt lưng tròng.

“Bọn họ… sao dám đối xử với con như thế! Giang Phong cái thằng trời đánh, mẹ mù mới gả con cho nó!”

Tôi ngược lại còn dỗ bà: “Mẹ, đừng giận. Con giờ nghĩ thông rồi. Vì sao tiền của anh ta là tiền của nhà họ, còn tiền con lại phải là của họ luôn? Họ không có tình, thì con cũng chẳng cần nghĩa.”

Mẹ tôi nhìn tôi, mắt đầy thương xót. Bà nắm chặt tay tôi, gật mạnh đầu.

“Tốt! Thẻ này mẹ giữ! Tiền con gái mẹ kiếm ra, sao lại để người ta giày xéo! Con yên tâm, từng đồng mẹ sẽ giữ kỹ, không cho họ chiếm nửa xu!”

Lời mẹ khiến tôi nhẹ bẫng cả lòng.

Giang Phong, Trương Thúy Hoa — từ hôm nay, ngày vui của hai người, kết thúc rồi.

340569

[FULL] Tôi thích anh hàng xóm sống đối diện nhà – anh Hạ An, hơn tôi 8 tuổi.Tỏ tình không biết bao nhiêu lần, lần nào cũ...
16/02/2026

[FULL] Tôi thích anh hàng xóm sống đối diện nhà – anh Hạ An, hơn tôi 8 tuổi.

Tỏ tình không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng thất bại thảm hại.

Cho đến khi tôi quyết định từ bỏ, bắt đầu ra ngoài ăn tối, xem phim với bạn nam cùng lớp…

Thì anh lại hoảng lên, chặn tôi trong góc hành lang, vừa nhẫn nhịn vừa kiềm chế mà hôn tôi.

Sau nụ hôn ấy, khóe môi tôi khẽ cong lên.

Giá vờ nữa đi.

Giờ thì biết sợ rồi chứ gì.

01

Tôi thích anh Hạ An sống ở đối diện.

Từ khi có ký ức, tôi đã thích chạy lon ton theo sau anh.

Tầm mười lăm mười sáu tuổi, bạn bè bắt đầu thì thầm trao nhau những bí mật.

Có người thích học bá lạnh lùng đứng đầu khối, có người thích nam thần bất cần đời của trường.

Khi bạn thân hỏi tôi thích ai, gương mặt Hạ An lập tức hiện ra trong đầu tôi.

Nhưng anh Hạ An lớn hơn tôi tám tuổi.

Lúc tôi mới vào lớp 10, anh đã sắp tốt nghiệp cao học.

Trong mắt anh, tôi chỉ là một đứa trẻ, lại còn là em gái.

Nhưng tôi không dễ gì từ bỏ.

Tôi thích anh hàng xóm sống đối diện nhà – anh Hạ An, hơn tôi 8 tuổi.

Tỏ tình không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng thất bại thảm hại.

Cho đến khi tôi quyết định từ bỏ, bắt đầu ra ngoài ăn tối, xem phim với bạn nam cùng lớp…

Thì anh lại hoảng lên, chặn tôi trong góc hành lang, vừa nhẫn nhịn vừa kiềm chế mà hôn tôi.

Sau nụ hôn ấy, khóe môi tôi khẽ cong lên.

Giá vờ nữa đi.

Giờ thì biết sợ rồi chứ gì.

01

Tôi thích anh Hạ An sống ở đối diện.

Từ khi có ký ức, tôi đã thích chạy lon ton theo sau anh.

Tầm mười lăm mười sáu tuổi, bạn bè bắt đầu thì thầm trao nhau những bí mật.

Có người thích học bá lạnh lùng đứng đầu khối, có người thích nam thần bất cần đời của trường.

Khi bạn thân hỏi tôi thích ai, gương mặt Hạ An lập tức hiện ra trong đầu tôi.

Nhưng anh Hạ An lớn hơn tôi tám tuổi.

Lúc tôi mới vào lớp 10, anh đã sắp tốt nghiệp cao học.

Trong mắt anh, tôi chỉ là một đứa trẻ, lại còn là em gái.

Nhưng tôi không dễ gì từ bỏ.

Hè năm đó anh Hạ An về nhà, tôi rủ anh đi biển, mạnh dạn tỏ tình.

Anh nhìn tôi đầy ki nh ng ạc rồi cười: “Phi Phi, em đang chơi trò nói thật hay mạo hiểm à?”

Tôi sốt ruột đến mức xoay vòng vòng: “Không phải, em thích anh, còn muốn hôn anh nữa!”

Hạ An bỗng nghiêm mặt, nhìn chằm chằm tôi.

Không ngoài dự đoán, tôi bị từ chối.

“Em còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là thích.”

“Em mới lớp 11, việc quan trọng nhất bây giờ là học hành.”

Tôi chẳng buồn, vì đã sớm đoán được.

Tôi chỉ muốn anh hiểu rằng, đừng tiếp tục coi tôi là em gái nữa.

Từ đó, mỗi kỳ nghỉ lớn nhỏ, tôi đều tỏ tình với anh Hạ An.

Thỉnh thoảng còn chủ động nhắn tin trêu chọc anh trên mạng xã hội.

Thất bại nối tiếp thất bại.

Sau đó, anh bắt đầu không về nhà nữa.

Rõ ràng học đại học ngay trong thành phố, vậy mà cả tháng chẳng thấy mặt.

Dù có về, cũng trốn tránh tôi.

Đến lúc không trốn được nữa thì bất đắc dĩ nói: “Đợi em đỗ vào B Đại rồi hãy nói mấy chuyện này với anh.”

Tôi nghe vậy liền thấy có hy vọng.

Anh từng là thủ khoa đại học, tôi nghĩ vào được B Đại cũng không phải quá khó.

Thành tích của tôi vốn đã khá, từ đó càng dốc sức học hơn.

Ngày có giấy báo trúng tuyển, tôi tìm đến anh.

Anh chỉ nói: “Chúc mừng em.”

Những chuyện khác hoàn toàn không nhắc đến, hỏi cũng chỉ nhận được từ chối.

Tôi ấm ức: “Hạ An, anh lừa em!”

Anh mặt không đỏ, tim không loạn: “Anh lừa em chỗ nào?”

Nghĩ kỹ lại, anh chỉ bảo đỗ vào B Đại rồi hãy đến nói mấy lời đó với anh, chứ đâu có hứa sẽ đồng ý.

Chết tiệt.

Tôi nghi ngờ anh chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ bố mẹ tôi giao, tìm cớ để tôi học hành chăm chỉ hơn.

Giờ đây, anh là “người có công lớn” trong mắt bố mẹ tôi.

Họ tin rằng tôi đỗ vào B Đại là nhờ công lao của Hạ An.

Dù gì từ nhỏ tôi cũng rất nghe lời anh, anh Hạ An cũng thường xuyên kèm cặp tôi học.

02

Càng nghĩ tôi càng thấy tủi thân.

Anh thật sự không có chút cảm giác nào với tôi sao?

Tôi nhìn mình trong gương, không hề trang điểm.

Áo thun cổ tròn, mặt mộc, tóc buộc cao.

Rồi nghĩ lại, giờ Hạ An làm việc ở công ty lớn, xung quanh toàn là giày cao gót và tóc uốn sóng.

Không thích tôi, hình như cũng hợp lý?

Hôm sau, tôi kéo cô bạn thân Chu Di ra ngoài làm tóc, mua mỹ phẩm, làm móng, sắm quần áo.

Đến ngày thứ ba, tôi lại nhìn vào gương.

Cao ráo, rạng rỡ, xinh đẹp.

Tôi tràn đầy tự tin mua hoa đứng dưới toà nhà công ty Hạ An chờ anh tan làm.

Năm giờ bốn mươi, tôi thấy anh cùng vài đồng nghiệp vừa cười vừa nói bước ra khỏi toà nhà.

Sơ mi trắng, quần âu, cộng thêm gương mặt không chê vào đâu được, thật sự là tâm điểm giữa đám đông.

Tôi vẫy tay gọi: “Hạ An.”

Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt có chút mơ hồ, như đang xác nhận tôi là ai.

Đồng nghiệp bên cạnh nhìn tôi trêu chọc: “Bạn gái à?”

“Tiếc quá, trong công ty có mấy người cũng có ý với cậu đấy.”

Tôi nghe thấy Hạ An phủ nhận: “Không phải, là em gái hàng xóm.”

Khóe miệng tôi khẽ cong xuống, trong lòng dâng lên cảm giác hụt hẫng.

Sau khi chào tạm biệt đồng nghiệp, Hạ An đi về phía tôi.

Tôi xoay một vòng trước mặt anh, cười hỏi: “Thế nào? Có đẹp không?”

Anh không đưa ra ý kiến gì, chỉ lạnh nhạt nói: “Em ăn mặc thế này để đi thi tuyển chọn à?”

Tôi nói thật: “Không, là cố ý ăn diện cho anh xem.”

Anh nghẹn lời, sắc mặt bỗng chốc trở nên không được tự nhiên.

“Không cần, anh không xem.”

Tôi bá đạo nói: “Muộn rồi, anh đã nhìn rồi.”

“Vì trang điểm mà cả ngày em chưa ăn gì, đói muốn chết.”

334985

[HOÀN] Mặc dù biết lấy biểu ca, sau này cũng chỉ có kết cục là hòa ly.Nhưng ta vẫn mặt dày gả cho hắn.Chỉ vì hắn là nam ...
16/02/2026

[HOÀN] Mặc dù biết lấy biểu ca, sau này cũng chỉ có kết cục là hòa ly.

Nhưng ta vẫn mặt dày gả cho hắn.

Chỉ vì hắn là nam chính trong lời thoại kịch bản, mà ta lại là nữ phụ độc ác.

Tương lai hòa ly, hắn là tân đế, sẽ đến thương lượng với ta, bắt ta tự cuốn xéo, điều kiện gì cũng có thể đưa ra…

Ta tận tâm tận lực làm nữ phụ độc ác, làm đá thử vàng cho tình cảm giữa hắn và nữ xuyên không.

Ngày nào cũng chửi bới bọn họ không ra gì.

Nhưng đã sắp phong hậu rồi, hắn vẫn chưa đề cập tới chuyện hòa ly.

Ta sốt ruột, đành phải nói:

“Muốn hòa ly cũng được, nhưng nhất định phải phong ta làm Trưởng công chúa, còn phải ban cho ta thị vệ của ngươi!”

Hắn nguy hiểm nhìn ta chằm chằm, một tay bóp cổ ta:

“Muốn hòa ly? Nằm mơ đi.”

“Người đâu, Vương phi điên rồi, nhốt lại cho ta.”

Mặc dù biết lấy biểu ca, sau này cũng chỉ có kết cục là hòa ly.

Nhưng ta vẫn mặt dày gả cho hắn.

Chỉ vì hắn là nam chính trong lời thoại kịch bản, mà ta lại là nữ phụ độc ác.

Tương lai hòa ly, hắn là tân đế, sẽ đến thương lượng với ta, bắt ta tự cuốn xéo, điều kiện gì cũng có thể đưa ra…

Ta tận tâm tận lực làm nữ phụ độc ác, làm đá thử vàng cho tình cảm giữa hắn và nữ xuyên không.

Ngày nào cũng chửi bới bọn họ không ra gì.

Nhưng đã sắp phong hậu rồi, hắn vẫn chưa đề cập tới chuyện hòa ly.

Ta sốt ruột, đành phải nói:

“Muốn hòa ly cũng được, nhưng nhất định phải phong ta làm Trưởng công chúa, còn phải ban cho ta thị vệ của ngươi!”

Hắn nguy hiểm nhìn ta chằm chằm, một tay bóp cổ ta:

“Muốn hòa ly? Nằm mơ đi.”

“Người đâu, Vương phi điên rồi, nhốt lại cho ta.”

1

Sau một trận sốt cao, ta tỉnh ngộ.

Thì ra ta đang sống trong một quyển thoại bản (sách truyện).

Ta sẽ thành thân với biểu ca Tần vương.

Nhưng hắn vẫn luôn không chịu động ph òng với ta.

Hắn lại còn yêu một nữ tử khác.

Nữ tử đó đến từ thế giới khác, theo đuổi tình yêu trọn đời trọn kiếp.

Biểu ca muốn vì nàng mà giữ mình suốt đời.

2

Về sau nữ tử kia bày ra rất nhiều thứ.

Ví dụ như phát hiện ra khoai lang và khoai tây, để dân chúng không còn đói khổ.

Chế tạo đại bác và súng hỏa mai, khiến biên giới không còn giặc ngoại xâm.

Còn mở rất nhiều cửa tiệm, ví dụ như tiệm lẩu.

Biểu ca đi trị nạn hạn hán, lũ lụt, nàng đều có mặt, còn đưa ra nhiều kiến nghị cho biểu ca.

Nàng còn giúp biểu ca làm ăn kiếm bộn tiền, để hắn được vua cha coi trọng.

Sau đó biểu ca được lập làm Thái tử, rồi thuận lợi đăng cơ.

3

Sau khi đăng cơ, nữ tử đó để lại một phong thư rồi rời đi.

Nàng nói đã hoàn thành sứ mệnh của mình, hy vọng biểu ca làm một minh quân.

Nàng không muốn cùng người khác chung chồng.

Biểu ca liền đuổi theo nàng trong đêm.

Hai người còn ôm hôn trong cơn mưa như trút, rồi ở khách điếm hành chu công chi lễ.

Biểu ca thành thật với nàng, người hắn yêu là nàng, chưa từng đụng vào ta.

Còn nói về rồi sẽ để ta rời đi.

Sau khi biểu ca quay về, quả nhiên thương lượng với ta, nói đã làm lỡ tuổi xuân của ta, ta muốn gì bồi thường cũng được.

4

Nhưng trong lời thoại kịch bản, ta dường như phát điên rồi.

Sau khi thành thân với biểu ca, ngày nào cũng gây sự với nữ tử kia.

Còn ép nàng quỳ xuống, tát nàng, mắng nàng quyến rũ biểu ca, là hồ ly tinh.

Về sau biểu ca muốn hòa ly với ta, ta không đồng ý.

Nhất quyết bắt hắn lập ta làm Hoàng hậu, còn phái người đi gi ết nàng.

Không gi ết được, ta lại tự tay đẩy nàng xuống nước.

Kết quả khiến nàng sẩy thai.

Ta bị biểu ca tống vào lãnh cung, hoàn toàn thành một bà điên.

Sau đó được các ca ca dùng chiến công đổi lấy mà đưa ta về nhà.

Ta trầm tư suy nghĩ.

5

Tỳ nữ bước vào, nói với ta:

“Tiểu thư, phu nhân muốn đưa người vào cung, thỉnh an Quý phi nương nương.”

Ta hoàn hồn.

Lúc này, nữ tử kia còn chưa xuất hiện.

Quý phi nương nương vì muốn nâng đỡ nhà mẹ đẻ, nên muốn ta gả cho biểu ca.

Trong thoại bản, bà vẫn luôn bảo vệ ta.

Lần vào cung này, chính là để cùng mẫu thân ta bàn chuyện hôn sự.

Hôn sự, ta không thể làm chủ.

Tất cả là do phụ mẫu định đoạt.

6

Tại cung Quý phi, ta và mẫu thân gặp được biểu ca.

Biểu ca quả nhiên không hổ là nam chính trong thoại bản, hoàn mỹ kế thừa nhan sắc của Quý phi.

Nhưng trên người hắn lại mang theo khí chất nam tính cứng cỏi.

Quý phi bảo hắn đưa ta ra ngoài dạo một vòng.

Trước kia khi biết sẽ gả cho biểu ca, ta còn ra sức lấy lòng, cố tìm chủ đề để bắt chuyện với hắn.

Giờ thì hắn không nói, ta cũng chẳng mở miệng.

Cứ thế mà cắn răng chịu đựng.

7

Nói là ta đã tỉnh ngộ rồi, có nên gả hay không, ta cảm thấy chi bằng cứ đi theo con đường trong thoại bản.

Dù gì ta cũng chẳng làm chủ được.

Vả lại, gả cho ai mà chẳng là gả, nam nhân triều này vốn thích tam thê tứ thiếp.

Biểu ca ít ra còn là người, không yêu ta thì không đụng đến ta, muốn hòa ly cũng chịu bồi thường cho ta.

Đợi hắn mở miệng hòa ly, ta cứ ngoan ngoãn đưa điều kiện ra là được.

Ta không nhịn được mà bắt đầu suy tính.

Đến lúc đó, ta nên đòi cái gì cho phải…

333474

[Hoàn] Mẹ tôi bẩm sinh đã ngang bướng, việc gì cũng thích làm ngược lại, cố tình đối đầu với người khác.Trước kỳ thi đại...
16/02/2026

[Hoàn] Mẹ tôi bẩm sinh đã ngang bướng, việc gì cũng thích làm ngược lại, cố tình đối đầu với người khác.

Trước kỳ thi đại học, tôi dặn bà đừng động vào đồ của tôi.

Bà quay đầu liền khâu phao thi vào trong áo tôi.

Tôi bị quy là gian lận, lập tức bị đuổi học.

Tôi mang hồ sơ về nhà, dặn bà ngàn vạn lần đừng động vào.

Bà thừa lúc tôi không có nhà, tự ý mở hồ sơ ra sửa.

Tôi về nhà tìm bà tính sổ, bố tôi lại nói bà có ý tốt, bảo tôi phải thông cảm nhiều hơn.

Tôi tức đến mức thần kinh suy nhược.

Bác sĩ nói tôi cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Mẹ tôi liền dẫn một đám bạn thân nam về nhà, hát hò nhảy múa trong ph òng khách, bảo tôi vận động theo để khỏe mạnh.

Tôi bị đám đàn ông trung niên đó sàm sỡ, dẫn đến trầm cảm.

Tôi cầm dao đòi họ trả lại sự trong sạch cho tôi.

Bố và anh trai tôi ngăn tôi lại.

“Họ đều là bạn thân của mẹ con, con chỉ mất đi sự trong sạch thôi mà.”

Trong lúc giằng co, lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi muốn sự “tốt bụng” của mẹ phải báo ứng lên từng người một.

Mẹ tôi bẩm sinh đã ngang bướng, việc gì cũng thích làm ngược lại, cố tình đối đầu với người khác.

Trước kỳ thi đại học, tôi dặn bà đừng động vào đồ của tôi.

Bà quay đầu liền khâu phao thi vào trong áo tôi.

Tôi bị quy là gian lận, lập tức bị đuổi học.

Tôi mang hồ sơ về nhà, dặn bà ngàn vạn lần đừng động vào.

Bà thừa lúc tôi không có nhà, tự ý mở hồ sơ ra sửa.

Tôi về nhà tìm bà tính sổ, bố tôi lại nói bà có ý tốt, bảo tôi phải thông cảm nhiều hơn.

Tôi tức đến mức thần kinh suy nhược.

Bác sĩ nói tôi cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Mẹ tôi liền dẫn một đám bạn thân nam về nhà, hát hò nhảy múa trong ph òng khách, bảo tôi vận động theo để khỏe mạnh.

Tôi bị đám đàn ông trung niên đó sàm sỡ, dẫn đến trầm cảm.

Tôi cầm dao đòi họ trả lại sự trong sạch cho tôi.

Bố và anh trai tôi ngăn tôi lại.

“Họ đều là bạn thân của mẹ con, con chỉ mất đi sự trong sạch thôi mà.”

Trong lúc giằng co, lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi muốn sự “tốt bụng” của mẹ phải báo ứng lên từng người một.

1

Khi tôi rút ra một xấp phao thi từ kẽ áo, toàn thân run rẩy vì kích động — tôi chắc chắn mình đã trọng sinh.

Ở kiếp trước, mẹ tôi cứ khăng khăng đòi thu xếp đồ đạc giúp tôi, còn bảo: “Con cứ yên tâm ôn thi, những chuyện khác cứ để mẹ lo.”

Tôi dặn bà đừng đụng vào đồ thi đại học của tôi, vậy mà bà quay đầu lại khâu cả một xấp phao vào trong áo tôi.

Khi thi, phao thi rơi ra ngoài, tôi bị quy kết là gian lận, lập tức bị đuổi học, trở thành trò cười của cả trường.

Rời khỏi trường, tôi thất thần ôm theo hồ sơ về nhà.

Tôi dặn bà tuyệt đối đừng động vào túi hồ sơ.

Ai ngờ chỉ đi vệ sinh một lát, bà đã tháo hồ sơ ra, còn cầm bút sửa luôn thông tin bên trong.

Tôi tức đến phát điên, lao thẳng đến quát lên: “Tôi đã nói là đừng động vào rồi mà! Mẹ nghe không hiểu tiếng người à?!”

“Có phải mẹ hận tôi không? Phải thấy tôi chết rồi mẹ mới vừa lòng à?!”

Bà ta mặt mũi vô tội, mở miệng: “Mẹ không hiểu gì hết, mẹ chỉ muốn giúp con thôi mà.”

Tôi vừa định phản bác, đã bị anh tôi đá một cú ngã lăn ra đất.

“Mày học hành vốn dĩ chẳng ra gì, có thi cũng vô ích, còn dám trách mẹ. Đồ vô ơn, chết cũng đáng!”

Anh tôi bị dị ứng với kem, bác sĩ dặn rõ không được ăn, nhưng mẹ vẫn cố tình mua bánh kem cho anh ấy, suýt chút nữa anh bị suy đa cơ quan mà chết.

Thế mà bà lại đổ lên đầu tôi, nói bánh kem là tôi mua.

Anh từ đó căm ghét tôi, suốt ngày chửi tôi là đồ đáng chết.

Bố tôi cũng khuyên tôi: “Mẹ mày vốn có ý tốt, con nên thông cảm nhiều hơn. Con gái thì học làm gì, sớm lấy chồng mới là phúc.”

Tôi không thể chấp nhận việc mười hai năm đèn sách lại tan thành mây khói trong chốc lát, tức đến mức lên cơn đau tim ngất xỉu.

Bác sĩ bảo tôi bị suy nhược thần kinh, cần phải nghỉ ngơi yên tĩnh.

Nhưng mẹ lại bảo tôi yếu đuối, rồi kéo một đám bạn thân nam về nhà ca hát nhảy múa ầm ĩ.

Bà còn nói với tôi: “Phải vận động nhiều, vận động mới tốt cho sức khỏe.”

Tôi bị bạn thân nam của mẹ sàm sỡ.

Bị dày vò trong thời gian dài, bệnh tình của tôi ngày càng trầm trọng, cuối cùng phát triển thành trầm cảm.

Tôi cầm dao lọc xương trong bếp, định đâm chết bọn họ.

Bố tôi lao tới che chở cho họ, rồi cùng tôi giằng co, trong lúc hỗn loạn, lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.

Sau khi chết, tôi vẫn còn nghe thấy anh tôi an ủi mẹ: “Nó chỉ mất đi sự trong sạch thôi mà, bọn họ đều là bạn thân của mẹ mà!”

“Là nó số khổ, chẳng hề hiểu cho nỗi khổ tâm của mẹ, chết rồi cũng đáng!”

Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự hối hận.

Lẽ ra tôi không nên ngăn mẹ tôi đi hại họ.

Nếu được sống lại một lần nữa, tôi sẽ không xen vào chuyện nữa.

Tôi ném xấp phao thi trong áo đi, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đợi đến khi cái gọi là “nỗi khổ tâm” của bà ta rước họa lên đầu họ, thì cũng chỉ có thể trách số họ không tốt.

2

Mãi đến chiều ngày thi thứ ba, sau khi làm xong bài, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Bước ra khỏi ph òng thi, tôi cảm thấy mọi thứ cứ như một giấc mơ.

May mà giấc mơ đã kết thúc, tất cả vẫn còn cơ hội để làm lại.

Mẹ tôi là kiểu người trời sinh ương ngạnh, bảo bà đi hướng đông, bà nhất định sẽ rẽ sang tây.

Không phải bà không hiểu lời người khác, mà là bản tính bà vốn thích làm trái.

Trong nhà ai cũng bênh mẹ, nên tôi nghĩ: lên đại học, nhất định phải rời khỏi cái nhà này, càng xa càng tốt.

Xấp phao thi trong áo tôi đã bỏ ra rồi, tôi nghĩ chắc sẽ không còn chuyện gì bất ngờ nữa.

Ai ngờ, điều bất ngờ lại đến đúng như tôi lo sợ.

Kết quả thi đại học vừa công bố, tôi chuẩn bị đến trường điền nguyện vọng.

Trước khi ra khỏi nhà, mẹ tôi đột nhiên hỏi: “Con có điểm rồi à? Điền nguyện vọng à? Có cần mẹ giúp không?”

Tôi lập tức nhìn chằm chằm bà bằng ánh mắt cảnh giác, nghiêm giọng cảnh cáo: “Mẹ đừng có giở trò gì nữa, nếu không thì đừng trách con trở mặt!”

315252

[Hoàn] Ta đã mua một vị tướng công từ nhà lao nơi giam giữ khổ sai.Mọi người đều nói ta khờ.Một kẻ thần trí không rõ ràn...
15/02/2026

[Hoàn] Ta đã mua một vị tướng công từ nhà lao nơi giam giữ khổ sai.

Mọi người đều nói ta khờ.

Một kẻ thần trí không rõ ràng, chân què, lại từng làm dược nhân, sao có thể làm tướng công?

Chỉ có ta biết, người trước mắt đây, từng là tiểu tướng quân rực rỡ nhất kinh thành, thiếu niên khoác áo gấm, cưỡi ngựa như bay.

1.

Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên ta làm chính là đến khổ sai doanh mua lại Kỷ Vân Chinh.

Lúc đó vừa có trận bão cát quét qua, nhà lao đầy cát bụi mù mịt. Giữa đống rơm rạ trên nền đất nằm co một thân hình tiều tụy.

Quần áo rách nát, tóc tai bù xù, bẩn thỉu không thể nhận ra diện mạo.

Hắn gầy gò đến mức da dính sát vào xương, mắt nhắm nghiền. Nếu không vì lồng ngực vẫn còn khẽ phập phồng, người ta sẽ lầm tưởng đây chỉ là một bộ xương khô.

Quan Thành nằm ở nơi biên cương hoang vu, giáp giới giữa hai nước.

Khí hậu khắc nghiệt, đất đai cằn cỗi, thường có tội nhân bị lưu đày đến đây làm khổ sai. Nam đinh trong vùng đa phần đều bị bắt lính ra chiến trường, một đi không trở lại.

Trong thành chỉ còn người già yếu và phụ nữ, khó lòng gánh nổi thuế má nặng nề. Quan phủ thiếu lương thực, thiếu tiền bạc, chẳng muốn nuôi những lao dịch yếu ớt này.

Trời cao hoàng đế xa, lấy cớ "thương xót lòng dân", quan phủ ngang nhiên định giá bán người.

Hai mươi đồng tiền, giá mà ngày thường đến một tiểu nha hoàn còn không mua được, nay lại có thể rước về một lao động chân tay khỏe mạnh.

Tính toán thế nào cũng thấy có lời.

Vậy nên mỗi lần quan phủ mở bán, người ta đều tranh nhau mua.

Chỉ riêng Kỷ Vân Chinh, giá hạ xuống còn năm tiền vẫn không ai đoái hoài.

Tên cai ngục chỉ vào thân hình nửa sống nửa chết của hắn, tốt bụng khuyên nhủ:

"Tiểu cô nương, ta khuyên ngươi nên giữ tiền lại để mua đợt sau. Nếu mang về rồi mà chết, ngươi sẽ lỗ nặng đấy."

Ta chẳng buồn đáp, dứt khoát lấy tiền ra.

Tên cai ngục thở dài, không nhịn được mà hạ giọng:

"Ta nói thật với ngươi, đừng nói đến chuyện chân què không làm việc được, hắn từng làm dược nhân. Tiểu cô nương, ngươi biết dược nhân là gì không?"

"Chính là người để thử thuốc, loại thuốc độc hay thuốc mạnh đều đã qua tay hắn cả. Hắn thường xuyên thần trí không rõ ràng, ngay cả má u phun ra cũng đen sì..."

Ta nghe mà tim thắt lại, không muốn nghe thêm, liền dúi năm tiền vào tay hắn, cắt lời:

"Phiền quan gia, ta chỉ cần người này."

Tên cai ngục thấy không lay chuyển được, đành nhận tiền, mở cửa lao.

Chân phải của Kỷ Vân Chinh má u thịt be bét, cong quẹo một cách quái dị, thấp thoáng bốc ra mùi hôi thối.

Ta giơ chân đá con chuột già đang gặm nhấm đám thịt mục bên chân hắn, không chút khó khăn mà cõng hắn lên, đi thẳng ra ngoài.

Thân hình cao hơn ta rất nhiều, giờ đây lại nhẹ bẫng như thế.

Tên cai ngục khoanh tay, vẻ mặt "bán rồi miễn đổi", cất giọng nói:

"Tiểu cô nương, nếu người này không dùng được, chúng ta không đền người mới đâu."

Đền người mới?

Lời nói thật lớn lối.

Cả nhà lao này gộp lại cũng chẳng sánh được với Kỷ Vân Chinh.

2.

Kỷ Vân Chinh vốn là tiểu tướng quân của Quốc Công phủ.

Một gia tộc danh giá, rực rỡ với bao chiến công hiển hách.

Hoàng hậu quá cố là dì ruột của hắn, còn Thái tử, người được bách tính và triều thần yêu mến, là biểu huynh của hắn.

Khác với những công tử thế gia ở kinh thành chỉ biết hưởng lạc, Kỷ Vân Chinh từ nhỏ đã lập chí muốn trở thành đại tướng quân tung hoành chiến trận, bảo vệ quốc gia như tổ tiên hắn.

Hắn quả nhiên không làm phụ lòng kỳ vọng, văn võ song toàn. Năm mười bảy tuổi đã theo phụ thân ra trận, chém đầu danh tướng Bắc Mạc, lập chiến công lừng lẫy.

Thiếu niên ngông cuồng, ý chí ngời ngời, bạc yên bạch mã, vó ngựa qua đâu, xuân sắc bừng nơi đó.

Hắn là quân tử khiêm nhường, là đại bàng sải cánh.

Nhưng tất cả sụp đổ từ nửa năm trước, khi Hoàng thượng tra ra Thái tử mưu phản.

Thái tử lập tức bị phế truất, giáng làm thứ dân, lưu đày U Châu.

Toàn bộ thế lực của Thái tử trong triều bị nhổ tận gốc, Kỷ Vân Chinh, người trung thành với Thái tử, đương nhiên cũng bị liên lụy.

Thật nực cười, Thái tử hiền đức, lại là Đông cung thái tử, ngai vàng tương lai vốn là của hắn, cần gì phải mưu phản?

Tất cả chỉ là cái cớ giả tạo cho sự bạc tình và giả dối của hoàng quyền.

Đế quốc nhà Ngu suy tàn, Bắc Mạc hổ rình mồi. Nhiều năm qua chỉ biết xưng em bồi tiền, sống tạm qua ngày.

Hoàng đế sợ rằng người kế vị có tài năng quá vượt trội, sẽ làm nổi bật sự hôn ám của ông ta.

Các hoàng tử khác vốn ghen ghét Thái tử từ lâu, giờ thấy cơ hội tranh đoạt, liền thừa nước đục thả câu, ra sức xúi giục quan lại dọc đường gây khó dễ.

Những tội dân này,

trên đường đi phải chịu đựng gió sương, mưa tuyết. Thái tử dù gian khổ trăm bề, nhưng vẫn còn có cựu bộ liều chết bảo vệ.

Kỷ Vân Chinh chính là một trong những người liều mạng ấy.

Hắn bị dẫm gãy một chân, quần áo rách nát, tập tễnh lê bước, đầu tóc bù xù, dơ bẩn khó nhận ra.

Bị bắt làm dược nhân, thân thể nh iễm trăm độc, thần trí cũng vì thế mà hao tổn.

Mấy ngày liền không có cơm ăn là chuyện thường. Muốn có cơm phải bò như chó, không chút tôn nghiêm, van xin thức ăn.

Từ trên thần đàn cao cao tại thượng, trong một đêm rơi xuống bùn nhơ, Kỷ Vân Chinh trở thành con chó rơi xuống nước mà ai cũng có thể giẫm đạp.

Nội tâm hắn sụp đổ cùng với thân thể.

Chỉ là, không ai ngờ được, Thái tử lại có thể Đông Sơn tái khởi, kế vị ngai vàng, trở thành tân đế.

Kỷ Vân Chinh từ đó trở thành Chỉ huy sứ Kim Lân Vệ, thân tín của thiên tử.

3.

Tranh thủ trước khi cơn bão cát tiếp theo ập đến, ta cõng Kỷ Vân Chinh về nhà.

Nấu một bát thuốc đắng rồi ép hắn uống, cẩn thận làm sạch phần thịt thối trên vết thương, băng bó lại, sau đó dùng khăn vải lau sạch bùn đất trên khuôn mặt hắn.

Kỷ Vân Chinh thực sự rất tuấn tú, đôi mày mắt sáng ngời, mỗi khi cười rộ lên lại giống như mặt trời rực rỡ.

Đáng tiếc, kiếp trước, không một ai chuộc hắn ra khỏi khổ sai doanh.

Cánh chim của các hoàng tử xem Kỷ Vân Chinh là một lao dịch hèn mọn nhất, đem thân hình nửa sống nửa chết của hắn ném vào trường huấn mã.

Họ cá cược xem hắn sẽ bị chiến mã giẫm chết trong bao lâu, lấy mạng hắn làm trò tiêu khiển.

Kỷ Vân Chinh không chết, nhưng bị vó ngựa giẫm gãy chân phải.

Sau khi tra tấn hắn đến cùng cực, đám người kia tin rằng hắn chắc chắn không qua khỏi, liền ném hắn đến Quan Thành, vùng đất lạc hậu hẻo lánh này, chỉ chờ hắn trút hơi thở cuối cùng, biến thành bộ xương khô bị cát vàng vùi lấp.

Như vậy sẽ không phải phiền xử lý th i th ể.

Kỷ Vân Chinh đã nằm trong đống rơm rạ suốt bảy ngày, bụng đói cồ n cào, sốt cao không dứt, giãy giụa giữa ranh giới sinh tử.

Sau cùng, nhờ ý chí kiên cường, hắn đã kỳ tích sống sót, nhưng chân phải thì hoàn toàn phế bỏ.

Chỉ huy sứ Kim Lân Vệ là người làm việc cho tân đế, cần có thủ đoạn như sấm sét, không chút nương tay.

Kỷ Vân Chinh chính là một kẻ tàn bạo.

Loại người vừa tàn nhẫn vừa biến thái.

Bất luận là ai, không một ai có thể chịu nổi chín mươi chín hình phạt trong địa lao Tây Uyển của Kim Lân Vệ.

Đó là sự sống không bằng cái chết.

Tân đế dĩ nhiên không trách tội Kỷ Vân Chinh, trái lại, còn rất ủng hộ.

Có bạo chúa, tất nhiên cũng cần có tàn bạo ngục tốt.

Thân thể tàn phế, thần trí cuồng loạn.

Trong lời đồn đại của dân chúng, Kỷ Vân Chinh trở thành "Kỷ Diêm Vương" khiến trẻ con nghe danh đã ngưng khóc trong đêm.

Dân chúng không trông mong hắn chết một cách đơn giản, vì cái chết nhẹ nhàng không thể giải tỏa được nỗi căm hận trong lòng họ.

Hắn phải chịu đủ mọi hình phạt tra tấn, rồi bị phơi xác thị chúng, cuối cùng nghiền xương thành tro, mới gọi là ác giả ác báo.

Kỷ Vân Chinh bắt đầu học chữ năm năm tuổi, bảy tuổi luyện võ, mười bảy tuổi chém đầu tướng địch.

Tài hoa tuyệt thế nhường nào.

Hắn chẳng bao giờ nghĩ đến có một ngày, thanh kiếm trong tay mình lại chỉ vào đồng bào, mà những người đồng bào ấy chỉ mong hắn chết.

Tiểu tướng quân từng mơ tung hoành sa trường, bảo vệ quốc gia, nay trở thành kẻ tàn phế, đi đứng không trọn vẹn.

Những binh pháp sách lược khắc sâu trong lòng thuở niên thiếu, giờ chỉ còn là những mảnh vụn trong giấc mơ đêm.

Kỷ Vân Chinh không bao giờ có thể dẫn binh đánh trận nữa.

Cuộc biến loạn phế Thái tử vào năm Gia Ninh thứ mười tám đã thay đổi số phận của rất nhiều người.

May mắn thay, ở kiếp này, còn rất nhiều điều có thể thay đổi, hắn cũng không cần phải chịu nhiều khổ đau như thế.

4.

Ngày hôm sau, Kỷ Vân Chinh ngủ mê man mãi đến tận trưa mới tỉnh.

Ta vừa gánh nước trở về, chuẩn bị sắc xong thang thuốc hắn phải uống hôm nay.

Đôi mắt đen láy của hắn ban đầu mơ màng vô hồn, nhưng khi nhìn rõ mặt ta, ánh mắt ấy dần tập trung, đầy vẻ ngạc nhiên.

Môi hắn khô nứt khẽ động, yết hầu phát ra giọng nói khàn khàn:

"Dung Nguyệt?"

"Chính là ta."

Ta dịu dàng đáp, giống như mỗi lần trước đây vẫn thường đáp lại hắn.

Kỷ Vân Chinh nhíu mày, ánh mắt nhìn ta rất lâu, như muốn nói gì đó nhưng chỉ phát ra những âm thanh khàn đục không rõ ràng.

Ta bưng bát thuốc còn nóng hổi, nhẹ nhàng thổi nguội: "Ta biết chàng có rất nhiều điều muốn hỏi. Không vội, uống thuốc trước đã."

"Xoảng."

Kỷ Vân Chinh không nhận bát thuốc, hắn giơ tay hất đổ, cố gắng gượng dậy rời khỏi giường.

Ta không cản, chỉ đứng nhìn hắn đi được hai bước thì ngã khuỵu xuống đất, tay ôm ngực, ho khan không ngừng.

Ta vội vàng chạy tới định đỡ hắn nằm trở lại giường.

Hắn không chịu, nghiêng người, quay đầu đi, không muốn để ta chạm vào.

Giọng nói khàn khàn lẫn sự giận dữ của hắn vang lên:

"Ngươi có biết chứa chấp tộ i ph ạm lưu đày là tội gì không? Nếu bị bắt được, ngươi sẽ bị chém đầu! Ngươi không muốn sống nữa sao?"

Ta bình tĩnh lấy ra một tờ thân khế từ trong ngực, giơ lên trước mặt hắn.

"Chứa chấp cái gì? Tộ i ph ạm ở đâu? Ta mua chàng từ quan phủ, đường đường chính chính. Có thân khế trong tay, chàng đã là thân phận tự do, không còn là phạm nhân nữa."

Ta giải thích rõ ràng mọi sự tình mua bán khổ sai của quan phủ Quan Thành cho hắn nghe.

Hắn vẫn không nói gì, nhưng đầu đã quay lại, cũng chịu để ta đỡ lên giường.

Ta dọn dẹp sạch sẽ dưới đất, rồi ra ngoài sắc lại một bát thuốc khác, mang vào ph òng tiếp tục thổi nguội.

Lần này đưa bát thuốc cho hắn, hắn vẫn không nhận.

Ta cứ thế cầm bát, dù tay run rẩy cũng vẫn giữ nguyên tư thế ấy.

Kỷ Vân Chinh không nhẫn nhịn được nữa, cuối cùng cũng mở miệng.

Giọng nói đã không còn tức giận, mà thay vào đó là vẻ cố tình xa cách.

"Kỷ mỗ hiện tại đã là phế nhân, không muốn liên lụy ngươi nữa."

"Đừng lo cho ta, cứ để ta tự sinh tự diệt đi."

Tự sinh tự diệt?

Làm sao có thể.

Ta đặt bát thuốc xuống, bàn tay phủ lên mu bàn tay hắn.

Từng chữ một, ta nói rõ ràng:

"Chúng ta vốn đã có hôn ước, nói gì đến chuyện liên lụy."

Phải, ta và Kỷ Vân Chinh là thanh mai trúc mã.

Hắn chính là vị hôn phu của ta.

5.

Phụ thân ta là Thái phó đương triều, là ân sư của Thái tử.

Nhà họ Dung cũng là một phần trong phe cánh của Thái tử.

Năm Gia Ninh thứ mười bảy, phụ thân vì dính líu đến một vụ án tham ô vô căn cứ mà bị giáng chức, đày đi Linh Đô.

Mấy tháng sau, bị cách chức tại chỗ.

340453

Address

Trần Cao Vân
Tam Ky
561060

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sen Vu Vơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share