Trốn deadline cùng Sen

Trốn deadline cùng Sen Né deadline là nghệ thuật, đọc truyện là chân ái. 😍

Đọc xong nhớ phô lô tui nha ❤️. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè 🥰

[FULL] Năm bốn tuổi, tôi đã nhận ra mình không giống những người khác.Trong lòng bàn tay mỗi người đều viết một dòng ngà...
14/05/2026

[FULL] Năm bốn tuổi, tôi đã nhận ra mình không giống những người khác.

Trong lòng bàn tay mỗi người đều viết một dòng ngày tháng, và chỉ mình tôi nhìn thấy.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy những dòng chữ đó là lúc ông nội bế tôi. Trong lòng bàn tay ông có một dòng chữ nhỏ màu đỏ sẫm, viết một ngày rất gần.

Tôi chưa biết nhiều chữ, nhưng có thể đọc được những con số.

“Ông nội, trên tay ông viết nhiều số quá.”

Ông cười hiền từ, véo má tôi.

“Niệm Niệm nhìn hoa mắt rồi.”

Tôi lắc đầu, lật ngửa bàn tay ông lên, đọc từng chữ một cho ông nghe.

Hai ngày sau, ông nội đang tưới hoa ngoài ban công thì trượt chân, rơi từ tầng bốn xuống.

Ngày tháng hôm đó giống hệt như những gì tôi đã đọc.

Người lớn khóc lóc trong ph òng khách, không ai chú ý đến tôi đang co ro trong góc.

Tôi không hiểu rõ chết là gì, chỉ biết rằng từ đó không còn ai bế tôi nữa.

Chương 1

Năm bốn tuổi, tôi đã nhận ra mình không giống những người khác.

Trong lòng bàn tay mỗi người đều viết một dòng ngày tháng, và chỉ mình tôi nhìn thấy.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy những dòng chữ đó là lúc ông nội bế tôi. Trong lòng bàn tay ông có một dòng chữ nhỏ màu đỏ sẫm, viết một ngày rất gần.

Tôi chưa biết nhiều chữ, nhưng có thể đọc được những con số.

“Ông nội, trên tay ông viết nhiều số quá.”

Ông cười hiền từ, véo má tôi.

“Niệm Niệm nhìn hoa mắt rồi.”

Tôi lắc đầu, lật ngửa bàn tay ông lên, đọc từng chữ một cho ông nghe.

Hai ngày sau, ông nội đang tưới hoa ngoài ban công thì trượt chân, rơi từ tầng bốn xuống.

Ngày tháng hôm đó giống hệt như những gì tôi đã đọc.

Người lớn khóc lóc trong ph òng khách, không ai chú ý đến tôi đang co ro trong góc.

Tôi không hiểu rõ chết là gì, chỉ biết rằng từ đó không còn ai bế tôi nữa.

Sau này, tôi cũng nhìn thấy chữ trên lòng bàn tay của bố.

“Bố ơi, trên tay bố cũng có.”

Bố đang buộc dây giày, nghe vậy động tác khựng lại.

“Niệm Niệm đừng nói bậy.”

Giọng bố không còn dịu dàng như trước nữa.

Tôi không cam tâm, kéo tay bố lật lên, đọc ngày tháng cho bố nghe.

Bố giật mạnh tay lại, sắc mặt thay đổi.

“Ai dạy con nói những lời này?”

Tôi bị bố mắng đến mức rụt cả cổ lại.

Chiều tối hôm đó, chiếc xe bố đi công tác bị đụng liên hoàn trên đường cao tốc, bố không qua khỏi.

Mẹ nhận được điện thoại thì ngã khuỵu xuống đất.

Bà vác bụng bầu to vượt mặt chạy đến bệ nh vi ện, rồi vấp ngã ở đầu cầu thang.

Tôi kéo tay mẹ muốn đỡ bà dậy, nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy ngày tháng mới hiện lên trong lòng bàn tay bà.

Chính là hôm nay.

Em gái được sinh mổ và sống sót.

Mẹ thì mãi mãi không rời khỏi bàn mổ.

Anh ba Cố Hàn đẩy mạnh tôi ra, lưng tôi đập mạnh vào chiếc ghế sắt ngoài hành lang.

“Mày đúng là đồ sao chổi!”

“Bố mẹ đều bị mày hại chết!”

Tôi há miệng, nhưng không thốt nên lời.

Anh hai Cố Thâm không đẩy tôi, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi còn đau hơn cả bị đẩy.

Anh nói: “Từ nay đừng chạm vào Dao Dao.”

Dao Dao là tên của em gái, Cố Dao.

Anh cả Cố Hành từ xa chạy về, anh điềm tĩnh hơn những người khác.

Anh không đánh cũng không mắng tôi, chỉ là khi đi ngang qua tôi, bước chân anh không hề dừng lại.

Đêm đó, tôi ngồi xổm một mình ở cuối hành lang trước cửa nhà xác, sàn nhà vừa lạnh vừa cứng.

Không ai đến tìm tôi, không ai gọi tên tôi.

Tôi ôm chặt lấy đầu gối, gục đầu xuống, nước mắt chảy vào miệng, mặn chát.

Chương 2: Ngày chết năm 18 tuổi

Từ đó trở đi, tôi trở thành người vô hình trong cái nhà này.

Không đúng, vô hình còn đỡ, ít nhất không ai ghét một thứ vô hình.

Tôi giống như một dấu ấn xui xẻo, ai chạm vào người đó gặp họa.

Đó là nguyên văn lời anh ba.

Năm năm tuổi, đồ đạc trong ph òng tôi bị dọn sạch, chuyển hết lên căn ph òng chứa đồ nằm ở góc khuất nhất trên tầng ba.

Không có rèm, cửa sổ bị nứt một khe, mùa đông gió lùa vào lạnh buốt.

Tôi dùng báo cũ dán kín khe nứt đó lại, nhưng vẫn lạnh.

Em gái Cố Dao sống trong căn ph òng lớn nhất tầng hai, dán giấy tường màu hồng, trải thảm lông vũ, tủ quần áo còn lớn hơn cả căn ph òng của tôi.

Tôi biết, vì tôi từng giúp người giúp việc mang quần áo đã giặt sạch vào đó một lần.

Chỉ đúng một lần, sau đó anh hai biết chuyện, anh cấm người giúp việc không bao giờ được nhờ tôi giúp nữa.

“Đồ nó chạm vào, Dao Dao mặc sẽ không thoải mái.”

Anh nói câu đó mà không thèm nhìn tôi, cứ như tôi không hề có mặt ở đó.

Nhưng tôi đang đứng ngay ở góc cầu thang, cách anh chỉ ba bước chân.

Tôi rụt chân lại, lặng lẽ lùi về tầng ba.

Em gái thì không đối xử với tôi như các anh.

Thỉnh thoảng con bé sẽ cười với tôi một cái, đôi khi còn gọi tôi một tiếng chị.

Nhưng nụ cười đó rất nhạt, giống như phép lịch sự dành cho một món đồ thừa thãi trong nhà.

Con bé từ nhỏ đã được ba người anh nâng niu trong lòng bàn tay, nên nó nghiễm nhiên coi việc mọi người xoay quanh mình là điều hiển nhiên.

Tôi không trách nó, nó không biết những chuyện đã xảy ra.

Hay nói đúng hơn, câu chuyện mà nó nghe được khác với những gì tôi biết.

Trong câu chuyện của nó, nó là ngôi sao may mắn mà mẹ đã liều mạng sinh ra.

Từ ngày nó chào đời, việc làm ăn của gia đình luôn thuận buồm xuôi gió.

“Em gái là ngôi sao may mắn của nhà chúng ta.”

Anh cả Cố Hành từng nói như vậy trong một bữa tiệc gia đình.

Tất cả mọi người đều cười, đều nhìn về phía em gái.

Tôi ngồi ở vị trí tận cùng của bàn ăn, trước mặt chỉ có một bát cơm trắng và một đĩa dưa muối nhỏ.

Không ai nhìn tôi.

Nhưng tôi cúi đầu nghĩ, rõ ràng mẹ chết lúc sinh nó cơ mà.

Câu nói này tôi không thốt ra.

Vì nói ra cũng chẳng ai tin.

Tôi cứ im lặng như vậy lớn lên đến năm mười tám tuổi.

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Không một ai nhớ.

Tôi ngồi dậy từ chiếc giường gấp trong ph òng chứa đồ, lê đôi dép lê đi đến ph òng tắm ở cuối hành lang.

Chỉ có chiếc gương ở ph òng tắm này là đủ lớn để soi được toàn thân.

Tôi nhìn mình trong gương, làn da vàng vọt, gò má nhô cao, tóc khô xơ như cỏ rơm.

Chẳng ai nhận ra đây là cô chủ lớn của nhà họ Cố.

Sau đó, theo thói quen, tôi cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình.

Một dòng chữ màu đỏ sẫm đang từ từ hiện lên.

Ngày tháng chính là hôm nay.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu, không thấy sợ hãi, cũng chẳng thấy buồn.

Ngược lại, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó tả.

Cuối cùng cũng đến lượt mình.

Chương 3: Chiếc màn thầu nguội lạnh

Tôi lục tìm một bộ quần áo sạch sẽ nhất trong ph òng chứa đồ mặc vào, khi đi xuống lầu ngang qua hành lang tầng hai.

Từ hướng nhà bếp vang lên tiếng cười nói.

Là dì Triệu đang nói chuyện với một người giúp việc khác.

“Yến sào của cô Cố hôm nay tôi ninh sẵn rồi, cô ấy không thích quá ngọt nên tôi bớt đi hai viên đường phèn.”

“Cậu Thâm dặn hả chị?”

“Cậu hai đích thân nhắn tin, còn dặn kỹ phải dùng cái bát màu hồng cơ.”

Tôi đứng ngoài cửa bếp không bước vào.

Dì Triệu quay đầu lại nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt khựng lại một chút.

“Cô Cố… Đại tiểu thư, sao cô lại xuống đây?”

Dì ấy luôn phải khựng lại một nhịp mỗi khi gọi tôi là Đại tiểu thư, có vẻ danh xưng này làm dì ấy thấy gượng gạo.

“Cháu muốn ăn chút gì đó.”

Vẻ mặt dì Triệu lộ vẻ khó xử.

“Bữa sáng là chuẩn bị cho tiểu thư Dao Dao, khẩu phần đều tính theo đầu người cả rồi.”

“Trong tủ lạnh còn gì không ạ?”

“Đồ ăn thừa hôm qua đổ hết rồi, tủ lạnh cũng vừa mới dọn xong.”

Dì ấy nói mà không thèm nhìn tôi, tay vẫn đang bận rộn bày biện đồ ăn lên đĩa.

Tôi nhìn thấy trên bếp xếp ngay ngắn trứng ốp la, cháo tôm tươi, đĩa trái cây cắt sẵn, và một đĩa bánh mì nướng nhỏ.

Tất cả đều dành cho một mình Cố Dao.

“Trong bếp còn màn thầu không dì?”

Dì Triệu chỉ tay vào góc.

“Trong lồng hấp còn hai cái, vốn định để lại làm suất ăn cho mấy dì.”

Tôi đi tới mở lồng hấp ra, màn thầu đã nguội ngắt, lớp vỏ hơi nhăn nheo.

Tôi cầm một cái cắn thử, khô cứng đến mức rơi cả vụn ra ngoài.

Dì Triệu cất giọng nói khẽ sau lưng tôi: “Đại tiểu thư, cô cũng thật là, muốn ăn gì thì cứ dặn trước một tiếng là được mà.”

Nghe thì giống như quan tâm, nhưng giọng điệu của dì cho tôi biết, đó chỉ là câu nói khách sáo mà một người giúp việc nên nói.

Nếu tôi thực sự dặn trước, dì ấy cũng chẳng chuẩn bị cho tôi đâu.

Tôi vừa cắn màn thầu vừa đi lên lầu, lúc đến tầng hai thì gặp ngay Cố Dao đang đi xuống.

Con bé mặc đồng phục học sinh, tóc buộc gọn gàng, trên cặp sách treo một món đồ trang trí nhỏ bằng bông.

Nhìn thấy tôi, con bé sững lại một chút rồi mỉm cười.

“Chị, chào buổi sáng nha.”

“Ừ.”

Ánh mắt con bé rơi xuống chiếc màn thầu trên tay tôi, nụ cười nhạt đi một giây, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.

“Sao chị lại ăn cái này? Dưới nhà có cháo mà.”

Tôi lắc đầu.

Đúng lúc này, anh ba Cố Hàn từ trên lầu đi xuống, tay cầm chìa khóa xe, thấy tôi thì nhíu mày.

“Đừng có chắn đường trên cầu thang.”

Lúc lách qua người tôi, vai anh huých mạnh vào tôi một cái.

Chiếc màn thầu rơi khỏi tay tôi, lăn lông lốc xuống dưới bậc thang.

Anh chẳng buồn nhìn lấy một cái.

“Dao Dao đi thôi, hôm nay anh đưa em đi.”

Cố Dao chần chừ một chút, nhìn chiếc màn thầu trên mặt đất, rồi lại nhìn tôi.

“Anh ba, anh đụng trúng chị rồi.”

“Không có.”

Giọng anh đầy vẻ không cho phép phản bác.

Cố Dao không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đi theo anh.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi cúi xuống nhặt chiếc màn thầu lên, thổi thổi lớp bụi bám trên đó, rồi tiếp tục ăn.

Dạ dày quặn đau, nhưng tôi đã quen rồi.

Chương 4: Chiếc hộp sắt cuối cùng

Trước khi thay quần áo ra ngoài, tôi lục tìm một chiếc hộp sắt trong góc ph òng chứa đồ.

Bên trong hộp là một chiếc vòng tay, do chính tay tôi tết suốt hai tháng hồi năm mười ba tuổi.

Tôi muốn tặng cho Cố Dao.

Lúc đó con bé mới vào tiểu học, trên cặp sách chẳng có móc treo nào.

Tôi cầm chiếc vòng tay đi tìm nó, nhưng nó tình cờ không có trong ph òng. Anh hai Cố Thâm đang ngồi xem tài liệu trên ghế sofa ở ph òng khách.

Tôi đưa chiếc vòng tay ra, “Anh hai, anh chuyển cái này cho Dao Dao giúp em được không? Em tết lâu lắm mới xong.”

Anh nhận lấy ngắm nghía khoảng hai giây, rồi đặt xuống bàn trà.

“Em tết à?”

“Vâng.”

“Dao Dao da nhạy cảm, đeo mấy thứ không rõ chất liệu này dễ bị dị ứng lắm.”

“Em dùng chỉ cotton mà…”

“Được rồi, anh biết rồi, để đó đi.”

Ngày hôm sau, tôi nhìn thấy chiếc vòng tay nằm dưới đáy thùng rác, bị cắt thành nhiều đoạn, những đầu chỉ b**g ra rối nùi.

Là do Cố Thâm cắt, tôi thấy chiếc kéo vẫn còn vứt ngay bên cạnh.

Tôi nhặt những mẩu vụn đó ra, rửa sạch từng đoạn một, rồi cất lại vào chiếc hộp sắt.

Từ đó trở đi, tôi không bao giờ làm bất cứ thứ gì để tặng cho ai nữa.

Lúc này, tôi mở chiếc hộp sắt ra nhìn lần cuối, rồi đóng lại.

Mang những mảnh vụn này rời đi cũng tốt, ít nhất chúng đã bầu bạn cùng tôi suốt năm năm.

Lúc tôi đang mang giày ở cửa, điện thoại vang lên một tiếng bíp.

Là thông báo từ trợ lý của anh cả Cố Hành.

“Chào cô Cố, hôm nay giám đốc Hành đi công tác ngoại tỉnh, mọi việc trong nhà xin vui lòng liên hệ dì Triệu.”

Đây là một tin nhắn gửi nhóm, người nhận gồm có Cố Dao, Cố Thâm, Cố Hàn, và cả tôi.

Tôi nằm ở vị trí cuối cùng.

Anh cả đang đi công tác.

Vậy tối nay anh ấy cũng sẽ không về.

Tôi đứng ngây người ở cửa rất lâu.

Cuối cùng vẫn quyết định ra ngoài.

Dù sao thì cũng chỉ còn lại ngày cuối cùng, những việc cần làm phải làm cho xong.

Chương 5: Tự chuẩn bị hậu sự

Cửa hàng bán đồ tang lễ nằm trên một con phố cũ ở phía tây thành phố, tôi phải ngồi xe buýt bốn mươi phút mới đến nơi.

Trong cửa hàng khá vắng vẻ, ông chủ là một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, thấy tôi bước vào cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Xem đồ à? Mua cho người lớn trong nhà sao?”

“Mua cho cháu.”

Tay ông ấy khựng lại, ngẩng lên nhìn dò xét tôi vài giây.

Nhưng ông không hỏi nhiều.

Tôi ngồi xổm trước quầy hàng rất lâu, cuối cùng chọn một chiếc hộp đựng tro cốt nền trắng tinh, bên trên khắc một bông hoa sen.

Nó không quá đắt so với những chiếc khác, nhưng rất đẹp.

Tôi nghĩ sau này mình ở trong đó, ít nhất cũng không đến nỗi quá tủi thân.

Lúc ông chủ giúp tôi cất vào túi giấy, ông bỏ thêm một xấp tiền vàng mã xuống dưới đáy.

“Cầm lấy đi, cho lòng thanh thản.”

“Cháu cảm ơn.”

Tôi ôm chiếc túi giấy bước ra khỏi cửa hàng, ánh nắng bên ngoài chói chang đến mức làm mắt tôi hoa lên.

Người đi đường nhìn thấy chiếc túi trên tay tôi, có người đi vòng qua, có người tò mò nhìn thêm vài lần.

Tôi không bận tâm, tôi đã quen với việc bị người khác nhìn bằng ánh mắt đó rồi.

Lúc sống đã vậy, lúc chuẩn bị chết cũng thế.

Trạm tiếp theo là tiệm chụp ảnh.

Tôi tìm mãi mới thấy một tiệm nhỏ còn nhận chụp ảnh thờ.

Lúc đẩy cửa bước vào, cô gái ở quầy lễ tân đang cắm cúi bấm điện thoại.

“Xin chào, tôi muốn chụp một tấm ảnh.”

Cô ấy ngẩng đầu lên, mỉm cười.

“Chụp ảnh thẻ hay ảnh nghệ thuật?”

“Ảnh thờ.”

Nụ cười của cô ấy đông cứng lại, chiếc điện thoại trên tay suýt thì rơi xuống.

“Cô… cô nói gì cơ?”

“Ảnh thờ.”

Tôi cố gắng để giọng mình nghe bình thản nhất có thể.

“Là loại ảnh đen trắng, có khung ấy.”

Cô ấy đứng bật dậy, môi mấp máy, cuối cùng chỉ hỏi một câu.

“Cô… năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Hôm nay mười tám.”

Cô ấy bước tới, đứng trước mặt tôi, tôi thấp hơn cô ấy nửa cái đầu.

“Có phải cô gặp chuyện gì không?”

----------
☑️ Cách đọc truyện này nhé, đọc theo cách sau:
⏭️ Bước 1: Nhấn LAI cho bài viết này của Sen nha
🫡 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 770430 -- nữa là xong rồi
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Khi đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: CÔ BÉ NHÌN THẤY NGÀY CUỐI CÙNG
Tình trạng: Đã hoàn thành

770430

[Hoàn] Bệ hạ lại nạp thêm một mỹ nhân. Nhan sắc diễm lệ, thân hình mềm mại.Giống hệt ta năm mười sáu tuổi.Tỳ nữ bất bình...
14/05/2026

[Hoàn] Bệ hạ lại nạp thêm một mỹ nhân. Nhan sắc diễm lệ, thân hình mềm mại.

Giống hệt ta năm mười sáu tuổi.

Tỳ nữ bất bình thay ta: “Người cùng Bệ hạ ở lãnh cung tám năm là nương nương, người vì Bệ hạ mà vào sinh ra tử cũng là nương nương. Ả ta là cái thá gì? Bệ hạ sẽ sủng ái ả ta sao?”

Ta chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Nhiệm vụ sắp hoàn thành, ta sắp trả lại thân thể này cho chủ nhân ban đầu.

Hắn sủng ai yêu ai, có liên quan gì đến ta?

Nhưng vị hoàng đế phát hiện ra người bên trong đã thay đổi đột nhiên phát điên.

Hắn cầu xin khắp trời Ph ật, chỉ để đổi lại người thê tử kết tóc của mình.

1

Khi Tô Yểu đến cung Chiêu Dương, nàng ta mặc một chiếc váy màu đỏ rực. Ta nhận ra ngay. Là chiếc váy mà Dung Diễn đã tặng ta vào năm mười tám tuổi.

Năm đó hắn từ một phế tử trong lãnh cung, một bước trở thành Thái tử Đông cung. Hắn đã thức trắng nhiều đêm, tự tay may cho ta món quà này.

“Bệ hạ nói ta và ngươi giống như tỷ muội sinh đôi vậy, quả đúng là thế.”

Tô Yểu kiêu ngạo đánh giá ta: “Chỉ là…” Nàng ta nhếch mép: “Già đi một chút.”

“Ngươi…” Loan Nguyệt bên cạnh ta bước lên.

Ta giữ nàng lại.

Thật đáng tiếc. Người cùng Dung Diễn ở lãnh cung tám năm là ta, người vì Dung Diễn mà vào sinh ra tử cũng là ta.

Nhưng bây giờ, người hắn sủng ái lại không phải là ta.

Tô Yểu vào cung nửa năm, được chuyên sủng nửa năm. Từ một Mỹ nhân đã được thăng lên Quý phi. Ta không muốn gây xung đột với nàng ta.

“Tiện tỳ!” Tô Yểu lại tát một cái vào mặt Loan Nguyệt, “Chủ tử nói chuyện, có phần cho ngươi xen vào sao?”

Không chút do dự, ta đá một phát vào khoeo chân của Tô Yểu. Rồi trở tay tát hai cái.

Bắt nạt ta thì được.

Bắt nạt người của ta, thì không được.

2

Thế là khi Dung Diễn đến, Tô Yểu hai má sưng vù nằm trên đất. Chiếc váy đỏ xinh đẹp dính đầy bụi bẩn.

Dung Diễn xót xa đến đỏ cả mắt.

“Nguyễn Nguyệt Yểu! Ngươi to gan!”

Đúng vậy. Chính là xui xẻo như thế.

Ta và Tô Yểu trông giống nhau, ngay cả tên cũng có một chữ đồng âm.

“Bệ hạ, người đừng quá hung dữ với tỷ tỷ.”

Tô Yểu nép vào lòng Dung Diễn, cố nén nước mắt: “Nếu không tỷ tỷ lại không thèm để ý đến Bệ hạ nữa.”

Gân xanh trên thái dương Dung Diễn giật giật.

Ta cười. Chiêu trò vụng về như vậy, nếu là Dung Diễn của ngày xưa, chắc chắn sẽ khinh bỉ một câu “đồ ngốc”.

Nhưng bây giờ, hắn chỉ có cơn giận ngút trời: “Hiền phi phẩm hạnh không đoan chính, dĩ hạ phạm thượng! Phạt ba mươi trượng, cấm túc ba tháng!”

Ba mươi trượng.

Có thể lấy đi nửa cái mạng của ta.

“Bệ hạ!” Cung nhân trong cung Chiêu Dương quỳ rạp xuống đất.

Dung Diễn bế Tô Yểu lên, không thèm nhìn ta một cái, cất bước rời đi.

“Bệ hạ, đều là lỗi của nô tỳ, người muốn phạt thì hãy phạt nô tỳ!”

Loan Nguyệt quỳ gối đi theo sau.

“Nương nương, nương nương, người hãy cầu xin Bệ hạ, người hãy nhận sai với Bệ hạ đi…”

Cô nương ngốc. Nếu nhận sai mà có tác dụng, hắn sao có thể lạnh nhạt với ta ba năm?

Khi trượng đầu tiên đánh xuống, ta nghiến răng, nhắm mắt lại.

Lặng lẽ gọi hệ thống trong đầu: “Này, hôm nay có thể đi được chưa?”

3

Ta là một người làm nhiệm vụ.

Khi đến thế giới này, ta mới mười hai tuổi.

Dĩ nhiên, lớn hơn Dung Diễn một chút.

Lần đầu gặp Dung Diễn, hắn mới tám tuổi.

Ở trong lãnh cung thiếu ăn thiếu mặc, Dung Diễn gầy gò như đứa trẻ sáu tuổi.

Như lời đồn bên ngoài, chúng ta nương tựa vào nhau trong lãnh cung, trải qua tám năm gian khó nhất.

Nhưng thực ra, ta đã mất rất nhiều thời gian mới khiến hắn tin tưởng mình.

----------
Cách đọc full truyện siêu đơn giản:
😈 Bước 1: Tặng cho bài viết này một chiếc LAI xinh xắn
💕 Bước 2: Nhập đúng dãy số 492097 vào ô bình luận nha
Sau đó nhớ check phần TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin truyện. Sen cài đặt đủ 16 LAI là tự mở FULL 🫶
Tình trạng: Đã hoàn thành

492097

[FULL] Mẹ tôi tròn sáu mươi vào đúng dịp Trung thu.Tôi bỏ ra tám triệu để mua cho bà một căn hộ ven biển dưỡng già.Vậy m...
14/05/2026

[FULL] Mẹ tôi tròn sáu mươi vào đúng dịp Trung thu.

Tôi bỏ ra tám triệu để mua cho bà một căn hộ ven biển dưỡng già.

Vậy mà bà quay đầu liền vào ph òng livestream khóc lóc, tố tôi bất hiếu, chỉ biết lấy tiền đè bà.

“Con gái tôi ấy à, sao mà so được với con dâu tôi cơ chứ! Người ta là do tôi cứu từ tay bọn buôn người đó, biết ơn biết nghĩa lắm!”

“Nhà có tốt mấy thì sao? Nó cả năm chẳng thèm về nhà, rõ ràng là muốn nhốt tôi ở đây chờ chết!”

“Anh trai top 1 nói đúng lắm, có đứa con gái như thế, chi bằng không có! Đợi tôi lấy được sổ hồng, sẽ đuổi nó ra khỏi nhà luôn!”

Nhìn ph òng livestream tăng vọt lượt donate, cùng hàng loạt bình luận kiểu “Thương dì quá”, tôi bật cười.

Mẹ à, mẹ có biết “con dâu ngoan” mà mẹ nhặt được ấy, chính là kẻ buôn người năm xưa đã bán cháu ruột của mẹ đi không?

Mẹ tôi tròn sáu mươi vào đúng dịp Trung thu.

Tôi bỏ ra tám triệu để mua cho bà một căn hộ ven biển dưỡng già.

Vậy mà bà quay đầu liền vào ph òng livestream khóc lóc, tố tôi bất hiếu, chỉ biết lấy tiền đè bà.

“Con gái tôi ấy à, sao mà so được với con dâu tôi cơ chứ! Người ta là do tôi cứu từ tay bọn buôn người đó, biết ơn biết nghĩa lắm!”

“Nhà có tốt mấy thì sao? Nó cả năm chẳng thèm về nhà, rõ ràng là muốn nhốt tôi ở đây chờ chết!”

“Anh trai top 1 nói đúng lắm, có đứa con gái như thế, chi bằng không có! Đợi tôi lấy được sổ hồng, sẽ đuổi nó ra khỏi nhà luôn!”

Nhìn ph òng livestream tăng vọt lượt donate, cùng hàng loạt bình luận kiểu “Thương dì quá”, tôi bật cười.

Mẹ à, mẹ có biết “con dâu ngoan” mà mẹ nhặt được ấy, chính là kẻ buôn người năm xưa đã bán cháu ruột của mẹ đi không?

1.

Tết Trung thu.

Ngày đoàn viên của muôn nhà.

Tôi hủy bỏ một hợp đồng quan trọng ở nước ngoài, vội vã bay xuyên đêm trở về.

Chỉ để ăn cùng mẹ một bữa cơm đoàn tụ.

Vậy mà không khí trên bàn ăn lại lạnh như băng.

Mẹ tôi, bà Lưu Lan, từ đầu đến cuối không cho tôi lấy một ánh mắt dễ chịu.

Em trai Trần Vĩ cùng em dâu Lâm Nguyệt thì một trái một phải ngồi hai bên bà.

Người gắp thức ăn, người đấm lưng ân cần.

“Mẹ, mẹ nếm thử cái này đi, con học từ Lâm Nguyệt đấy, là món mẹ thích nhất.”

“Mẹ, mẹ đừng mải vui quá, ăn chậm thôi kẻo nghẹn.”

Lưu Lan cười tít mắt, nếp nhăn nơi khóe cũng như giãn ra.

“Vẫn là con trai con dâu tôi hiếu thảo, chẳng bù cho ai kia, cả năm không thấy bóng dáng.”

Bà liếc tôi một cái đầy ẩn ý.

Đôi đũa tôi đang cầm dừng lửng giữa không trung, tim chợt nghẹn lại.

Tôi thường xuyên đi công tác cũng là vì muốn cả nhà có cuộc sống tốt hơn.

Bố tôi bệnh nặng, riêng tiền thuốc nhập khẩu mỗi tháng đã là một khoản khổng lồ.

Em trai thì ăn chơi vô lo, nhà cưới, xe cưới, món nào không phải tôi chi?

Thế mà trong mắt mẹ tôi, tất cả vẫn chẳng bằng được một câu quan tâm ngọt ngào từ em trai và em dâu.

Tôi nuốt nghẹn cảm giác chua chát trong lòng, lấy món quà đã chuẩn bị ra từ túi xách.

Một chiếc hộp nhung nhỏ, tinh xảo.

“Mẹ, Trung thu vui vẻ.”

Tôi mở nắp hộp, bên trong là một chùm chìa khóa và sổ đỏ.

“Con mua cho mẹ và bố một căn hộ ven biển. Gần bệ nh vi ện, môi trường cũng trong lành.”

“Từ giờ hai người có thể chuyển đến đó nghỉ ngơi tuổi già.”

Tôi cứ nghĩ bà sẽ vui.

Ít nhất, cũng phải xúc động phần nào.

Thế nhưng, Lưu Lan chỉ liếc qua một cái nhạt nhẽo.

“Biết nghĩ đấy.”

Giọng điệu dửng dưng như đang bình phẩm thời tiết.

Ngay sau đó, bà giơ cao một chiếc túi nilon mà Lâm Nguyệt vừa đưa.

“Xem này! Đây mới là quà thật sự!”

Bên trong là một chiếc áo len xám do tự tay đan, đường kim mũi chỉ thô, kiểu dáng lỗi thời.

“Đây là Nguyệt Nguyệt đan cho tôi đấy, mấy đêm liền không ngủ! Ấm áp hơn hẳn cái nhà lạnh lẽo kia cô tặng!”

Bà ôm chặt chiếc áo trong lòng, như ôm một báu vật vô giá.

“Nhà cửa gì chứ? Nói hay thế thôi, chẳng qua là muốn tống khứ tôi và bố cô đi cho khuất mắt, để rảnh thân phải không?”

“Trần Tĩnh, tôi nói cho cô biết, tiền của cô nhiều đến mấy cũng không mua nổi lòng người đâu!”

Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

“Con bé Trần Tĩnh này cũng thật, mẹ thì chỉ mong con cái ở bên, tặng nhà thì có ý nghĩa gì.”

“Đúng đấy, vẫn là con dâu hiểu chuyện.”

Tôi nhìn gương mặt cay nghiệt của mẹ mình, nhìn nụ cười đắc ý ở khóe môi Lâm Nguyệt.

Từng tấc trong tim tôi lạnh dần.

Tôi đặt đũa xuống, đứng dậy.

“Tôi mệt rồi, về ph òng nghỉ trước.”

Sau lưng là tiếng hừ lạnh của mẹ.

“Có cánh rồi, không ai dạy được nữa.”

2.

Tôi nhốt mình trong ph òng, cảm giác bất lực như sóng triều nuốt trọn tôi.

Điện thoại rung lên, là trợ lý nhắn.

“Trần tổng, bên chi nhánh châu Âu có tình huống khẩn, cần chị…”

Tôi chỉ đáp lại: “Biết rồi.” rồi ném điện thoại sang một bên.

Đầu óc rối bời, toàn là cảnh tượng vừa rồi trong bữa cơm gia đình.

Lời mỉa mai của mẹ, dáng vẻ giả tạo của Lâm Nguyệt, những ánh nhìn xoi mói của họ hàng.

Mười năm như một. Có vẻ tôi đã quen rồi.

Quen với việc cố gắng không được ghi nhận, quen với việc chân thành bị xem là thứ không đáng giá.

Đêm đã khuya, tôi vẫn không buồn ngủ.

Như ma xui quỷ khiến, tôi cầm điện thoại lên, mở một ứng dụng video ngắn.

Một ph òng livestream được hệ thống đề xuất xuất hiện ngay trang chủ.

Ảnh đại diện là mẹ tôi.

Tiêu đề ph òng livestream khiến người ta không khỏi giật mình:

【Bị con gái lương năm chục triệu tệ đuổi khỏi nhà, tôi đã làm sai điều gì?】

Tôi bấm vào.

Trong video, mẹ tôi mặc chiếc áo len xám kia, mắt sưng đỏ, đang ngồi khóc trước ống kính.

“Tôi đâu có tham tiền của nó, tôi chỉ muốn nó về nhà nhiều hơn một chút.”

“Bố nó bệnh nặng, tôi một mình cáng đáng cả nhà này, tôi có dễ dàng gì đâu?”

“Thế mà nó lại mua cho tôi một cái nhà, muốn tống tôi đi cho khuất mắt!”

Giọng bà nghẹn ngào, nước mắt rơi từng giọt to.

Lâm Nguyệt ngồi cạnh, dịu dàng vỗ lưng bà.

“Mẹ, mẹ đừng buồn, chị ấy không cố ý đâu, chỉ là bận việc quá thôi.”

“Vẫn còn có con với Trần Vĩ mà, tụi con sẽ luôn bên mẹ.”

Dòng bình luận trong ph òng lập tức bùng nổ.

【Đứa con gái gì mà bất hiếu thế!】

【Dì đừng khóc, tụi cháu ủng hộ dì!】

【Có tiền thì sao? Tình thân là thứ mua được bằng tiền à?】

【Thương dì quá, gửi cho dì một quả tên lửa an ủi nè!】

Mẹ tôi nhìn dòng donate cuồn cuộn, lại càng khóc lớn hơn.

Bà bắt đầu thêm mắm dặm muối kể “chuyện xưa”.

Kể tôi “lạnh lùng vô tình” ra sao, vì công việc bận mà khi bố tôi ph ẫu th uật cũng chỉ chuyển tiền rồi để mặc.

Kể Lâm Nguyệt “hiếu thảo hiểu chuyện”, năm xưa mẹ đã “cứu” cô ta khỏi tay bọn buôn người, cô ta biết ơn nên từ đó chăm sóc mẹ như mẹ ruột.

“Nguyệt Nguyệt là đứa số khổ mà tâm lại tốt! Không như con gái tôi, tim nó là sắt đá!”

“Chờ tôi lấy được sổ đỏ căn nhà đó, tôi sẽ đoạn tuyệt với nó! Tôi chỉ cần con dâu ngoan này thôi!”

Toàn thân tôi lạnh ngắt, má u như đông cứng lại.

Chỉ để được cảm thông, moi tiền donate, mẹ tôi có thể bôi nhọ tôi không chút kiêng dè.

Đúng lúc đó, Lâm Nguyệt cúi người đưa khăn giấy cho mẹ tôi.

Mái tóc dài của cô ta rũ xuống, để lộ làn da tr ắng mịn sau tai.

Một vết sẹ o hồng nhạt, rõ ràng hằn nơi đó.

Như tia sét đánh ngang đầu, ký ức của tôi lập tức bị xé toang.

Buổi chiều tu yệt vọ ng mười năm trước, ùa về trong chớp mắt…

3.

Mười năm trước.

Trong công viên, con trai tôi khi đó mới sáu tuổi, bé Tiểu Thiên, nắm tay tôi.

“Mẹ ơi, con muốn ăn kẹo bông gòn kia.”

“Được, con đứng đây đợi mẹ, không được chạy lung tung.”

Tôi quay người đi xếp hàng.

Đó là quyết định sai lầm nhất trong cả đời tôi.

Khi tôi cầm kẹo bông quay lại, chỗ cũ đã không còn một bóng người.

Thế giới của tôi, trong khoảnh khắc ấy, hoàn toàn sụp đổ.

Tôi phát điên tìm kiếm, khản cả giọng gọi tên Tiểu Thiên.

Cảnh sát tới, trích xuất camera giám sát.

Trong đoạn ghi hình, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đã mạnh mẽ bế Tiểu Thiên đang khóc lóc đi mất.

Mà lúc đó, người duy nhất ở bên cạnh Tiểu Thiên, chính là người giúp việc mới tới nhà tôi.

Cô ta nói, cô ta có đuổi theo, nhưng không đuổi kịp, cũng không nhìn rõ mặt kẻ buôn người.

Người giúp việc đó, chính là Lâm Nguyệt.

Khi cảnh sát lấy lời khai của cô ta, tôi nhìn thấy sau tai cô ta có một vết trầy còn rất mới.

Cô ta nói, là do lúc đuổi theo bọn buôn người, vô tình bị cành cây quệt phải.

Khi ấy tôi bị nỗi đau khổng lồ nhấn chìm, hoàn toàn không còn tâm trí để nghi ngờ một cô giúp việc trông cũng hoảng loạn, bất lực như vậy.

Nhưng bây giờ, mười năm đã trôi qua.

Vết sẹ o đó, vẫn rõ ràng in sau tai cô ta.

Một ý nghĩ đáng sợ, điên cuồng sinh sôi trong lòng tôi.

Tôi nhìn gương mặt dịu dàng vô hại của Lâm Nguyệt trong ph òng livestream.

Một luồng lạnh buốt từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

4.

Đêm đó, tôi hoàn toàn không ngủ.

Từng chi tiết của mười năm trước, liên tục phát lại trong đầu tôi.

Lâm Nguyệt tới nhà tôi từ khi nào?

Là trước khi Tiểu Thiên mất tích đúng một tháng.

Cô ta đến bằng cách nào?

Là tự tìm đến.

Cô ta nói mình từ vùng núi hẻo lánh ra ngoài làm việc, kết quả gặp phải bọn buôn người, khó khăn lắm mới trốn thoát được.

Mẹ tôi mềm lòng, thấy cô ta đáng thương, liền thu nhận.

Cô ta nói không có gì báo đáp, nguyện ở lại làm giúp việc, không lấy tiền công, chỉ cần bao ăn bao ở.

Khi đó tôi vừa ly hôn, một mình nuôi con, công việc bận rộn, bố tôi lại bệnh nặng, trong nhà quả thật rất cần người, nên tôi đã đồng ý.

Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều quá trùng hợp.

Trùng hợp đến mức giống như một kịch bản được dàn dựng sẵn.

Một cô gái không nhà không cửa, vừa hay ngất xỉu trước cửa một gia đình đang cần người giúp việc.

Một tháng sau, đứa trẻ trong gia đình này liền mất tích.

Mà cô ta, là nhân chứng duy nhất.

Lời khai cô ta cung cấp, mơ hồ không rõ, gần như không có bất cứ giá trị nào.

“Tôi không nhìn rõ mặt hắn.”

“Hắn chạy quá nhanh.”

“Tôi thật sự đã cố gắng đuổi theo rồi.”

Khi đó, tất cả mọi người đều bị nghĩa cử và sự hoảng sợ của cô ta che mắt.

Mẹ tôi càng coi cô ta như ân nhân, cho rằng nếu không phải cô ta đuổi theo, e rằng đến manh mối duy nhất cũng không còn.

Sau khi Tiểu Thiên mất tích, tôi suy sụp hoàn toàn, công ty cũng suýt chút nữa phá sản.

Chính mẹ tôi là người kiên quyết phản đối mọi ý kiến khác, nhất quyết giữ Lâm Nguyệt ở lại.

Bà nói: “Nguyệt Nguyệt cũng là nạn nhân, chúng ta không thể đuổi con bé đi.”

Sau đó, Lâm Nguyệt và người em trai vô dụng của tôi là Trần Vĩ, qua lại dần dần rồi thành đôi.

Mẹ tôi vui mừng khôn xiết, một tay lo liệu hôn sự cho bọn họ.

Từ đó, Lâm Nguyệt trở thành “công thần” của gia đình, trở thành nàng dâu tốt trong miệng mẹ tôi, “còn thân hơn con ruột”.

Còn tôi, vì mất con, dồn toàn bộ tâm sức vào công việc, liền trở thành đứa con gái “lạnh lùng vô tình”.

Mười năm.

Tròn mười năm.

Tôi sống trong nỗi đau và tự trách vì mất con.

Mẹ tôi sống trong sự oán hận dành cho tôi, cùng sự thiên vị mù quáng dành cho Lâm Nguyệt.

Nếu như…

Nếu tất cả những chuyện này vốn không phải trùng hợp thì sao?

Nếu sự xuất hiện của Lâm Nguyệt, ngay từ đầu đã là một âm mưu thì sao?

Nếu vết sẹ o sau tai cô ta, căn bản không phải do cành cây quệt phải, mà là… cố ý để lại trong lúc giả vờ giằng co Tiểu Thiên với bọn buôn người thì sao?

Cô ta và bọn buôn người, vốn dĩ là cùng một phe!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, liền như dây leo, siết chặt trái tim tôi.

Tôi gần như không thở nổi.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Không thể đánh rắn động cỏ.

Tôi không có chứng cứ, tất cả hiện tại chỉ là suy đoán.

Tôi cần chứng cứ.

Chứng cứ sắt đá.

Tôi nhìn gương mặt mẹ tôi vẫn đang khóc lóc trên màn hình điện thoại.

Cùng với gương mặt của Lâm Nguyệt, trông chân thành đến mức đáng sợ.

Ánh mắt tôi, dần dần trở nên lạnh lẽo.

Lâm Nguyệt.

Nếu thật sự là cô.

Tôi thề, tôi sẽ khiến cô, sống không bằng chết.

----------
Đọc full truyện này chỉ với 2 bước:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết để được ghi nhận
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 488934 -- vào ô bình luận bên dưới nha
Linh hiện khi chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện tự mở FULL khi có đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: TẶNG MẸ BIỆT THỰ BIỂN, BÀ LẠI NÓI XẤU TÔI SAU LƯNG
Tình trạng: Đã hoàn thành

488934

[Full] Cha ta nói loại tính cách âm u như ta rất hợp làm quan.Nên ông bảo ta cải trang thành nam để vào triều.Cha ta nói...
14/05/2026

[Full] Cha ta nói loại tính cách âm u như ta rất hợp làm quan.

Nên ông bảo ta cải trang thành nam để vào triều.

Cha ta nói không sai, vì mỗi lần ta mở mắt ra là lại thấy cả thế giới này đang nợ ta.

Thượng thư Bộ Hộ – cái thứ cản đường thăng chức của ta – sao còn chưa chết? Làm chậm đường công danh của ta.

Tể tướng – cái lão già cứ chắn trước đường ta đi – cũng chưa chết? Làm ta chẳng thể nổi tiếng khắp thiên hạ.

Khi ánh mắt âm trầm của ta lướt về phía long ỷ, khuôn mặt tuấn tú của tân đế tái mét, giọng run rẩy:

“Ái khanh… trẫm… trẫm cũng phải chết sao?”

Cha ta nói loại tính cách âm u như ta rất hợp làm quan.

Nên ông bảo ta cải trang thành nam để vào triều.

Cha ta nói không sai, vì mỗi lần ta mở mắt ra là lại thấy cả thế giới này đang nợ ta.

Thượng thư Bộ Hộ – cái thứ cản đường thăng chức của ta – sao còn chưa chết? Làm chậm đường công danh của ta.

Tể tướng – cái lão già cứ chắn trước đường ta đi – cũng chưa chết? Làm ta chẳng thể nổi tiếng khắp thiên hạ.

Khi ánh mắt âm trầm của ta lướt về phía long ỷ, khuôn mặt tuấn tú của tân đế tái mét, giọng run rẩy:

“Ái khanh… trẫm… trẫm cũng phải chết sao?”

1

Từ nhỏ ta đã luôn cảm thấy mọi người đều mắc nợ ta.

Cha ta thiếu ta một cái gốc, bởi ông cứ nói nếu ta là nam tử thì đã sớm đưa ta vào thư viện học chữ.

Thế nên năm ta sáu tuổi, cầm đao đuổi theo cha ta mà chém.

Nếu ông cho rằng thứ đó quan trọng đến vậy, thì ta mượn dùng chút có sao.

Cha ta nhìn cái khố suýt nữa bị đâm thủng, đêm đó liền mời phu tử về dạy chữ.

Thanh Dương tiên sinh học rộng hiểu nhiều, hỏi gì đáp nấy, chẳng hề giấu giếm.

Nhưng ta vẫn cảm thấy lão còn thiếu nợ ta điều gì đó.

Thế là ta đóng gói ông già, đưa đi dự khoa cử. Giờ ông đã làm tới Thượng thư Bộ Lại, rảnh rỗi thì tố cáo cha ta.

Đây mới là vị tiên sinh tốt của ta.

Cha ta cho rằng tính nết âm u của ta rất hợp chốn quan trường, bèn để ta đội danh huynh trưởng nhập kinh làm quan.

Cha ta bảo kinh thành nước sâu hơn biên ải, huống hồ tân đế vẫn để ông nắm binh quyền trong tay.

Vậy nên cần có một kẻ có tâm kế.

Cha ta bảo ta giữ tác phong tốt, nhưng ông không ngờ được ta lại càng làm tới.

Ta thẳng tay coi lợi lộc của người khác là tổn thất của chính mình.

Thượng thư Bộ Hộ đến sổ sách còn tính không xong, ai đưa tiền thì hắn duyệt chi cho người ấy.

Riêng bộ Công xin tiền sửa đường đã phê đến tám lần!

Tên mập mạp béo tròn ấy, mỗi ngày lên triều đều đứng chắn trước mặt ta.

Một kẻ chẳng làm được việc gì, chỉ biết tranh công, lại được Phó Ỷ khen tận năm câu?

Mà khen ta chỉ có đúng năm chữ!

Ta đứng trong cái bóng của Thượng thư Bộ Hộ, tính toán mưu kế không ngừng.

Cuối cùng, vào một đêm trăng sáng sao thưa, ta dâng hết chứng cứ tham ô của Thượng thư Bộ Hộ lên tân đế Phó Ỷ.

Phó Ỷ hỏi ta muốn gì.

“Thăng quan?”

“Tiền bạc?”

“Trả thù riêng?”

Ta thầm khinh Phó Ỷ nông cạn.

“Tâu bệ hạ, sổ sách của Bộ Hộ là do thần tính, cớ gì chỉ vì một dấu ấn của Thượng thư Bộ Hộ mà triều đình trên dưới đều khen hắn?”

Phó Ỷ gãi đầu: “Chỉ vì vậy thôi à?”

Ta gật đầu: “Thần rõ ràng là người tính sổ giỏi nhất, cớ gì hắn làm Thượng thư Bộ Hộ?”

Phó Ỷ càng thêm bối rối: “Nhưng dù kéo hắn xuống thì khanh cũng không lên làm Thượng thư được.”

Ta vẫn gật đầu: “Thế thì sao?”

“Kẻ tiếp theo nếu lại tham, thần lại tố tiếp.”

Ta sẽ âm thầm giám sát từng người một!

Dù tiên sinh nói hành động đó gọi là “tố cáo”.

Hôm sau, ta từ Bộ Hộ Lang Trung được thăng lên Bộ Hộ Thị Lang.

Nhưng làm Thị Lang cũng chẳng dễ dàng gì, mỗi ngày đều có sổ sách tính không xuể.

Cuối năm, sổ sách chất cao nửa người.

Đáng giận!

Lão thiên gia thiếu ta sáu canh giờ!

Ta còn chưa ngủ mà trời đã sáng là sao!

Ta mang đầy vẻ oán hận lên triều, trong lòng đã tính sẵn sẽ vạch tội ai.

Thượng thư Bộ Công vừa mở miệng đã xin đại tu cung điện cho bệ hạ.

Mông của bệ hạ có khảm vàng chắc, nên phải dùng cả gỗ lim vàng?

Thượng thư Bộ Hộ mới nhậm chức vừa định đóng dấu duyệt ngân sách thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn ta:

“Giang Thị Lang, khoản tiền này có thể duyệt không?”

Ta chẳng hiểu vì sao Thượng thư Bộ Hộ lại khách khí như vậy.

Tiên sinh lén giải thích rằng đêm trước ta vừa vào cung, hôm sau Thượng thư tiền nhiệm của Bộ Hộ liền bị tịch biên gia sản.

Bằng chứng sắt đá mà bệ hạ đưa ra chính là sổ sách bí mật của Bộ Hộ.

Giờ toàn Bộ Hộ đều cho rằng ta là tai mắt mà bệ hạ cài vào.

Ai xem sổ sách bí mật của bọn họ chứ?

Đều là ta thức trắng đêm này qua đêm khác mà tra ra đó!

Cớ gì lại thành công lao cho Phó Ỷ rồi?

Đáng giận!

Phó Ỷ cũng thiếu nợ ta!

2

Dù cuối năm bận đến mức quay mòng mòng, ta vẫn không tính sai một khoản nào.

Lại thêm vị Thượng thư Bộ Hộ mới nhậm chức rất hiểu chuyện, nên cuộc sống cũng coi như dễ thở.

Nhưng ta cần mẫn là thế, bá quan chỉ quay đầu một cái đã bắt đầu khen thừa tướng biết cầm quyền, biết dùng người.

Ta: Hả?

Con trai thừa tướng, đánh chết kỹ nữ lương thiện ở thanh lâu, đánh chết thị tỳ trong hậu viện.

Con rể thừa tướng, tham lam vô độ, mở miệng ra là cả hàm răng vàng chóe.

Cháu trai thừa tướng, lạm dụng hình pháp ép chết trung thần, động tí là quất roi người ta.

Mà cũng mở mồm ra khen cho được?

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới:
🌈 Bước 1: Thả cho Sen một lượt LIKE bài viết này
💖 Bước 2: Điền mã truyện 490010 vào bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: THỊ LANG TÂM KẾ
Tình trạng: Đã FULL

490010

Address

Hoàng Thái Hiếu
Vinh Long
85000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trốn deadline cùng Sen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Trốn deadline cùng Sen:

Share