06/06/2026
Mình đã vừa khóc vừa làm chiếc dây chuyền này.
Đầu giờ sáng hôm qua, một bạn khách nam nhắn tin bảo mình làm gấp chiếc dây chuyền để gửi tặng một cô gái. Giọng anh ấy bình thản lắm, nhưng từng chữ đều như cố ghìm lại điều gì.
Cô ấy không còn nhiều thời gian trên thế giới này.
Thế nhưng cô không muốn chàng trai ấy phải chịu khổ thêm vì mình nữa – nên cô đã nói lời chia tay.
Mình hỏi nhẹ: “Sao anh vẫn làm dây chuyền tặng em ấy?”
Anh chỉ trả lời: “Vì em ấy xứng đáng được biết mình được yêu thương, dù chỉ một lần.”
Rồi mình tìm hiểu thêm. Gia cảnh cô gái ấy nghèo lắm.
Bố mất khi cô còn bé. Rồi mẹ cũng mất vì căn bệnh ấy.
Cô lớn lên bằng đôi chân tự đi và hai bàn tay tự nắm.
Thế rồi khi cô đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất – tuổi đáng lẽ được yêu, được cười, được vẫy vùng – thì căn bệnh ấy lại gõ cửa.
Mình ngồi trước bàn chế tác.
Tay cầm kìm, tay cầm bạc.
Nhưng nước mắt cứ chảy. Không phải vì thương – mà vì không thể tin nổi trên đời này lại có một cô gái vừa mạnh mẽ, vừa lặng lẽ đến thế.
Vừa muốn sống, vừa đẩy người mình thương ra xa để anh khỏi khổ.
Chiếc dây chuyền này mình làm không phải để hứa hẹn gì.
Cũng không phải để níu giữ.
Mình làm nó để cầu mong cô ấy tiếp tục mạnh mẽ vượt qua căn bệnh ấy.
Và để cô biết rằng: dù cô có nói chia tay thế nào, thì vẫn có một người đàn ông lặng lẽ nhờ thợ làm dây chuyền, lặng lẽ gửi đi, chỉ để cô thấy mình không hề đơn độc.