24/01/2026
“Có ai từng tim rớt trước khi đá kịp rơi chưa?” 😅
Một khoảnh khắc tưởng rất nhỏ: viên kim cương tuột tay, im lặng rơi xuống sàn…
Không tiếng “tách”, không dấu vết, chỉ có vài giây đứng hình, tim đập nhanh hơn cả lúc cầm khò lửa.
Làm thợ kim hoàn quen với lửa nóng, lưỡi cưa, mũi mài… nhưng rớt đá mà không nghe tiếng mới là cảm giác khó thở nhất.
May sao cúi xuống thấy em nó nằm gọn dưới đế giày, lấp lánh quen thuộc, không thể nhầm được.
Cầm lên mà thở phào, nghĩ bụng: “Ừ, còn đây rồi, kịp trả khách, kịp giữ trọn niềm tin.”
Giờ thì viên đá ấy đã yên vị trong mặt dây chuyền vàng hồng, gọn ghẽ và sáng hơn cả lúc rơi.
Có khi nào, những thứ suýt mất đi lại khiến mình trân trọng hơn không? ✨