Trầm Ngâm Dạ Sắc - 沉吟夜色

Trầm Ngâm Dạ Sắc - 沉吟夜色 Mỗi ngày một chút hồi hộp, một chút bất ngờ. Follow ngay để trải nghiệm và share cho mọi người cùng biết ❤️.
(3)

[Hoàn] Tạ Tân Ngôn phát hiện ra dạo gần đây, mỗi khi chịu ấm ức, tôi không còn tìm anh ta để an ủi nữa.Ở công ty, tôi bị...
22/04/2026

[Hoàn] Tạ Tân Ngôn phát hiện ra dạo gần đây, mỗi khi chịu ấm ức, tôi không còn tìm anh ta để an ủi nữa.

Ở công ty, tôi bị đồng nghiệp gây khó dễ, bị điều chuyển khỏi vị trí cũ, nhưng tôi không hề than vãn với anh.

Ống nước trong nhà bị rò rỉ, bóng đèn bị hỏng, tôi cũng tự mình sửa chữa.

Ngay cả khi lái xe gặp tai nạn vào một ngày mưa, tôi cũng một mình giải quyết mọi vấn đề từ xác định trách nhiệm đến bồi thường.

Với tư cách là một luật sư, sau khi biết chuyện, Tạ Tân Ngôn hỏi:

“Tại sao em không tìm anh giúp? Anh làm luật sư đại diện cho em, giúp em thắng kiện không tốt hơn sao?”

“Không cần, tôi tự làm được.”

Nghe câu trả lời, anh ta sững sờ. Bởi vì trong mắt anh ta… tôi từng là kiểu người mà ngay cả khi mua cà phê, nếu món latte dừa yêu thích bị hết hàng, tôi cũng sẽ cằn nhằn với anh ta vài câu.

**1**

Một đêm mưa, tôi lái chiếc Audi màu đen chậm rãi trên đường.

“Rầm!” một tiếng, tôi bị đâm từ phía sau.

Cô bạn thân ngồi ghế phụ hét lên một tiếng kinh hãi. Tôi bảo cậu ấy bình tĩnh rồi định xuống xe kiểm tra.

“Cậu không gọi cho Tạ Tân Ngôn à? Muộn thế này rồi, cứ để anh ta đến xử lý đi.”

“Không cần, tôi tự làm được.”

Cô bạn ngạc nhiên. Bởi vì trước mặt cậu ấy, tôi là một kẻ “lụy tình” chính hiệu, chuyện gì cũng muốn chia sẻ với Tạ Tân Ngôn.

Vừa mở cửa xe bước xuống, tôi chợt nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.

Tạ Tân Ngôn đang cầm một chiếc ô đen, nghiêng hẳn ô về một phía để che cho một cô gái. Đó là Ngụy Thiến Văn, cô ta mặc chiếc váy dài màu hồng, mái tóc xoăn mềm mại xõa trên vai, vẻ mặt hốt hoảng.

“Em xin lỗi, là lỗi của em…”

“Sao lại là em?” Tạ Tân Ngôn nhíu mày nhìn tôi. “Em theo dõi anh à? Anh chẳng phải đã nói dạo này anh bận xử lý vụ án cho Văn Văn sao?”

Anh ta theo thói quen coi tôi là loại đàn bà ghen tuông mù quáng.

“Không có, anh và cô ta ở bên nhau, tôi không tính toán.”

Thấy tôi phóng khoáng như vậy, anh ta ngẩn người. Trước đây tôi không như thế này. Tôi muốn chia sẻ mọi điều trong cuộc sống với anh, mang theo sự thù địch vô hình với mọi phái nữ xung quanh anh. Chỉ cần chịu một chút ấm ức, tôi sẽ nhõng nhẽo đòi anh ôm, đòi anh bế.

Còn bây giờ, dù nửa đêm bị đâm xe, tôi vẫn có thể tự giải quyết. Thậm chí dù Tạ Tân Ngôn có ở ngay bên cạnh, tôi cũng không muốn dựa dẫm vào anh ta.

“Giải quyết thế nào, dùng bảo hiểm nhé?”

Tôi nhìn về phía Ngụy Thiến Văn. Cô ta được Tạ Tân Ngôn che chở, trên người không dính một giọt mưa.

“Xe sau đâm xe trước, tôi đang đi đúng đường, cô toàn quyền chịu trách nhiệm, đồng ý không?”

“Chị ơi, chị không thể vì em và anh Tạ ở bên nhau mà vu oan cho người ta như vậy chứ.”

Ngụy Thiến Văn níu lấy cánh tay Tạ Tân Ngôn lắc nhẹ, cố tình để lộ những vết đỏ trên cổ.

Tạ Tân Ngôn liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý:

“Em đừng hiểu lầm, là muỗi đốt đấy.”

“Cô ấy mới lấy bằng lái, anh đang dạy cô ấy lái xe, chỉ là thực hiện lời dặn cuối cùng của cha cô ấy trước khi mất thôi.”

Ngụy Thiến Văn chu môi, rụt rè nép ra sau:

“Em không thông minh như chị, một tháng là lấy được bằng, em còn phải nhờ anh Tạ dạy.”

Cô ta mỉm cười ngọt ngào: “Nhưng đợi em học xong, sẽ không phiền anh Tạ ngày nào cũng đưa đón nữa.”

Ngày xưa khi tôi thi lái xe, tôi lo lắng đến phát điên, hỏi Tạ Tân Ngôn nếu tôi đâm phải người thì sao? Vậy mà Tạ Tân Ngôn – chủ một văn phòng luật sư độc lập tại Kinh Thành – lại bảo anh ta không biết. Anh ta xử lý bao nhiêu vụ án, sao có thể không biết? Đơn giản là anh ta không muốn dỗ dành cảm xúc của tôi, anh ta chê tôi phiền.

“Em nhất định bắt anh phải trả lời câu hỏi này sao?”

“Mỗi ngày anh bận rộn với những vụ án liên quan đến việc thúc đẩy một đạo luật, em có biết nó quan trọng thế nào không?”

“Anh hy vọng sau này em đừng hỏi anh những câu ngây ngô như vậy, trưởng thành lên một chút được không?”

Thật nực cười, với tôi thì một lời không nói, nhưng với cô bạn thanh mai trúc mã thì lại ân cần chăm sóc. Trước đây tôi chắc chắn sẽ làm ầm lên một trận, nhưng giờ thì không, điều đó vô nghĩa.

Tôi lạnh mặt, nhìn thẳng vào họ:

“Không ngờ kỹ thuật lái xe của anh Tạ lại tốt thế.”

“Nhưng tôi khuyên anh một câu, đàn ông sau 25 tuổi chất lượng tinh trùng sẽ giảm, anh nên tranh thủ cơ hội đi, anh cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa.”

Ngụy Thiến Văn đỏ mặt: “Chúng tôi không phải quan hệ đó.”

Tạ Tân Ngôn mặt xanh mét, anh ta túm lấy cánh tay tôi: “Trong mắt em, anh hèn hạ đến thế sao?”

Đúng, trong mắt tôi, Tạ Tân Ngôn chính là như vậy.

Tôi tăng ca đến đêm muộn, trời mưa không ô, gọi điện cho Tạ Tân Ngôn không thông. Khi về đến nhà sốt cao 39 độ, đầu óc choáng váng, toàn thân không còn sức lực. Thế mà thông qua vòng bạn bè của Ngụy Thiến Văn, tôi mới biết Tạ Tân Ngôn đi dự tiệc mừng cô ta về nước.

Anh ta trở về nhà với mùi rượu nồng nặc:

“Văn Văn khó khăn lắm mới về một lần.”

“Em lớn thế này rồi, không lẽ không tự chăm sóc được mình?”

“Em biết mà, anh thích những người phụ nữ độc lập, trưởng thành, không thích kiểu trẻ con.”

Anh ta nhìn tôi từ trên cao, không một lời quan tâm. Tim tôi chợt nhói lên một cơn đau sắc lẹm.

“Tạ Tân Ngôn, tôi không quan trọng đến thế trong lòng anh.”

“Anh sợ nếu anh không đi, Ngụy Thiến Văn sẽ đau lòng rơi lệ, vậy còn tôi thì sao?”

Nỗi đau của tôi, anh ta coi như không thấy.

“Em sốt đến lú lẫn rồi nên mới nghĩ nhiều như vậy.”

**2**

Sau khi tỉnh dậy từ cơn sốt, tôi như biến thành một con người khác.

Từ một kẻ làm việc hời hợt ở công ty, tôi bắt đầu trở nên hiếu thắng, khiến nhiều người ngứa mắt. Khi cấp trên điều tôi đến thành phố B, cô bạn thân lo lắng:

“Mày nghĩ kỹ chưa? Đi rồi khó quay lại lắm, mày và Tạ Tân Ngôn yêu xa, lúc đó sẽ có kẻ thừa cơ xen vào.”

Tôi lắc đầu: “Không sao, anh ta không quan trọng.”

Ngày trước, tôi kể mọi mâu thuẫn trong công ty cho anh ta nghe, anh ta nhíu mày bảo tôi đừng xâm phạm quyền riêng tư của người khác. Thế nhưng anh ta lại vì muốn làm Ngụy Thiến Văn vui mà đem hết những chuyện dở khóc dở cười của tôi kể cho cô ta.

Tạ Tân Ngôn luôn nói tôi quá ồn ào, quá ngốc nghếch. Anh ta thích đồ ngọt, tôi tự tay nướng bánh cho anh dù hiếm khi thành công. Anh ta thích phim cũ, tôi cùng anh đi xem, sưu tập đĩa phim dù giữa chừng thường ngủ gật. Tôi luôn vụng về cố gắng bước vào thế giới của anh. Tôi cứ ngỡ mình là Viên Tương Cần ngốc nghếch theo đuổi Giang Trực Thụ lạnh lùng.

Nhưng tôi nhầm rồi. Viên Tương Cần thực sự là cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta. Ngụy Thiến Văn lớn lên cùng anh, sau đó ra nước ngoài học nghệ thuật. Từ khi cô ta về nước, mọi thứ thay đổi. Tạ Tân Ngôn lạnh lùng thường ngày lại kể cho tôi nghe những chuyện thú vị của cô ta, khen cô ta ngốc nghếch đáng yêu. Anh lắng nghe những uất ức của cô ta, cùng cô ta phàn nàn về khách hàng, thậm chí giúp cô ta xem xét mọi hợp đồng ký kết.

Ngọn lửa giận dữ tích tụ trong lòng tôi bùng cháy. Tôi và Tạ Tân Ngôn cãi nhau một trận nảy lửa.

“Em phát điên cái gì thế? Anh chỉ coi Văn Văn như em gái.”

“Anh trai chăm sóc em gái là lẽ đương nhiên, huống hồ đây là nợ của anh với nhà cô ấy.”

“Em và cô ấy không giống nhau, cô ấy không cần phải độc lập, gió mưa thế gian không nên thổi về phía cô ấy.”
18667
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
12:34:34 22/4/2026

[Hoàn] Ta là phế hậu mà Tạ Chính Vũ đã chán ghét cả một đời.Hắn ghét ta vì ta chiếm đoạt vị trí của thứ muội .Hắn ghét b...
22/04/2026

[Hoàn] Ta là phế hậu mà Tạ Chính Vũ đã chán ghét cả một đời.

Hắn ghét ta vì ta chiếm đoạt vị trí của thứ muội .

Hắn ghét bỏ hôn ước từ thuở lọt lòng của hai chúng ta.

Vốn dĩ, ngay khi hắn vừa đăng cơ, người hắn muốn lập làm Hoàng hậu chính là thứ muội.

Nhưng thứ muội lại chết ngay trong đêm đại hôn của ta và hắn.

Từ đó, hắn hận ta thấu xương.

Thế nhưng, trong buổi đi săn mùa thu, khi một con lợn rừng hung hãn lao về phía ta, hắn lại gắt gao chắn ngay trước mặt ta.

“Người đâu, hộ giá!”

Ta ôm lấy Tạ Chính Vũ chỉ còn thoi thóp một hơi thở.

Gào đến khản cả cổ họng:

“Bệ hạ! Đừng ngủ, thái y sắp đến rồi!”

Tạ Chính Vũ chỉ để lại một câu:

“Giữa nàng và ta, nay đã ân oán rạch ròi, hai không nợ nần… Nếu có kiếp sau, trẫm nhất định phải cưới… A Anh làm thê tử.”

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng ngày sắp được ban hôn làm Vương phi của Tạ Chính Vũ.

Quý phi cầm lấy loại hương liệu do chính tay ta điều chế, mỉm cười:

“Con muốn thứ gì, bổn cung đều sẽ đáp ứng.”

Quý phi là tỷ muội kết nghĩa với mẫu thân ta thuở trước.

Bà đang chờ đợi ta xin ban hôn.

Bởi lẽ từ nhỏ, bà đã luôn coi ta như con dâu mà đối đãi.

Ta quỳ rạp xuống đất, dập đầu thưa:

“Thần nữ đã ái mộ Lăng tướng quân từ lâu, cầu xin Quý phi nương nương thành toàn.”

1.

Lời cầu xin này của ta vừa thốt ra, cả sảnh đường chìm vào tĩnh lặng.

Lăng tướng quân tuy mang danh là nghĩa tử của Hoàng thượng.

Nhưng ai nấy đều biết, hắn chẳng qua chỉ là chó săn được Hoàng đế nuôi dưỡng, danh tiếng cực kỳ tàn bạo.

Những quý nữ vốn đang ghen tị vì ta giành được vị trí đứng đầu trong buổi thưởng hương, giờ phút này đều lộ ra vẻ mặt như đang xem kịch vui.

Chắc hẳn bọn họ đang nghĩ ta phát điên rồi, nên mới bỏ qua mối hôn sự tốt đẹp với Triệu vương, lại đi chọn một tên “Quỷ diện Diêm La”.

Quý phi ngồi trên ghế cao, ôn tồn nhắc nhở:

“Con đã suy nghĩ kỹ chưa? Hay là uống say rồi nói hồ đồ? Người đâu, đưa nàng ấy xuống tỉnh rượu rồi hẵng quay lại.”

Mẫu thân ta mất sớm, Quý phi đã trực tiếp đón ta vào cung, nuôi nấng như con gái ruột.

Ta và Tạ Chính Vũ nhờ vậy mới có tình thanh mai trúc mã.

Khi còn nhỏ, những lúc ta nhớ nương, cũng chính Tạ Chính Vũ cầm con búp bê đầu hổ do chính tay nương ta may để chọc ta cười.

Đến khi ta cập kê, Quý phi từng dò hỏi tâm ý của ta.

Lúc đó, trong mắt ta, trong tim ta chỉ toàn là Tạ Chính Vũ.

“Nếu có thể gả cho Triệu vương điện hạ, tự nhiên là điều vô cùng tốt đẹp.”

“Chỉ sợ những quý nữ ái mộ Điện hạ quá nhiều…”

Quý phi nắm lấy tay ta:

“Có bổn cung ở đây, con sợ gì chứ?”

Lần chế hương này, nhờ ta hiểu rõ sở thích của Quý phi hơn các quý nữ khác, nên hương làm ra tự nhiên được Quý phi vô cùng vừa ý. Vốn dĩ chuyện ban hôn cho Triệu vương chỉ là nước chảy thành sông.

Nhưng kiếp này, ta không muốn cùng Tạ Chính Vũ làm một đôi oán lữ nữa.

Ta hất tay cung nữ đang định kéo mình lùi xuống, lại dập đầu lần nữa:

“Lòng thần nữ vững như bàn thạch, cầu xin Quý phi nương nương ban hôn cho ta và Lăng tướng quân.”

Ta vừa dứt lời.

“Rắc!”

Tạ Chính Vũ bóp nát chén trà trong tay.

Ta ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang tích tụ đầy phẫn nộ của hắn.

2.

Quý phi giả bệnh, nói là chứng đau đầu lại tái phát.

Rốt cuộc, hôm đó bà không ngay lập tức định ra hôn ước cho ta.

Tiệc ngắm hoa vẫn tiếp tục.

Tôn cô cô – người hầu hạ ta từ nhỏ – bước tới xót xa:

“Cô nương, vì cớ gì lại làm vậy? Vốn dĩ hôm nay Quý phi ban yến tiệc, chính là để định ra hôn sự giữa cô nương và Triệu vương cơ mà.

Cô nương và Triệu vương thanh mai trúc mã, đây là mối nhân duyên tốt đẹp nhất rồi.”

Ta nhìn những cánh hoa đào rụng lả tả trên mặt nước.

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Ta của kiếp trước cũng từng cho rằng, tình thanh mai trúc mã của chúng ta là mối lương duyên trời định.

Nhưng thành thân ba năm, hắn và ta tương kính như tân.

Mỗi lần ta muốn xích lại gần hơn một chút, đều cảm thấy giữa hai chúng ta có một bức tường vô hình dày cộm.

Hắn luôn khiến ta không thể bước vào trong lòng.

Thái tử nhân đức. Tạ Chính Vũ từ nhỏ đã có tính hiếu thắng, lại rất được Bệ hạ sủng ái. Hắn một lòng chỉ muốn vượt qua Thái tử, trở thành đứa con trai được Bệ hạ trọng dụng nhất.

Tinh lực của con người là có hạn. Hắn ngày đêm làm lụng, tâm tư đều đặt hết trên triều đường.

Ta từng nghĩ, đạo phu thê, vốn dĩ nên là như thế.

Mãi cho đến khi ta mang thai.

Khi thứ muội tiến cung chăm sóc ta, ta mới được nhìn thấy một Tạ Chính Vũ hoàn toàn khác.

3.

Thứ muội từ nhỏ đã mang tâm địa hiệp nghĩa.

Khi muội ấy múa kiếm trong hoa viên. Tạ Chính Vũ đi ngang qua, mũi kiếm của thứ muội chĩa thẳng vào mi tâm của hắn.

“To gan!”

Tạ Chính Vũ sợ làm thứ muội hoảng sợ, bèn che giấu thân phận.

Ngày ngày hắn đều bồi tiếp muội ấy luyện kiếm ở hậu hoa viên Đông Cung.

Thậm chí, trong thư phòng của hắn cũng bắt đầu xuất hiện những cuốn tiểu thuyết võ hiệp hành hiệp trượng nghĩa chốn dân gian. Cuốn đặt trên cùng, chính là Nhiếp Ẩn Nương – cuốn sách mà thứ muội Dương Anh thích nhất.

Ta tình cờ nhìn thấy, bèn dò hỏi hắn:

“Nếu Điện hạ đã thích A Anh đến vậy, cớ sao không cho muội ấy một danh phận?”

Tạ Chính Vũ cầm cuốn Nhiếp Ẩn Nương lên:

“Nàng ấy là một cô nương rạng rỡ, đơn thuần như vậy, bổn vương không nỡ để nàng ấy bị giam cầm trong chốn cung đình tường cao viện sâu, càng không nỡ để nàng ấy phải làm thiếp.”

Đêm dài đằng đẵng. Lần đầu tiên Tạ Chính Vũ gác lại những xấp công văn chất cao như núi, để dò hỏi ta những chuyện từ nhỏ đến lớn của Dương Anh.

Khi nghe kể chuyện Dương Anh đi bắt ve sầu lại vô tình chọc phải tổ ong vò vẽ, bị đốt sưng vù đến mức một tháng không thể đến học đường, Tạ Chính Vũ ôm bụng cười to.

Khi nghe kể Dương Anh tiết kiệm bạc lẻ gửi đến Tế Thế Đường để cưu mang những đứa trẻ mồ côi, hắn lại rơm rớm nước mắt.

Hắn sao chưa từng tò mò về ta như thế?

Ta vốn tưởng Tạ Chính Vũ đã cự tuyệt ta… Dương Anh chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng hư ảo trong lòng hắn mà thôi.

Tạ Chính Vũ dốc lòng trị quốc. Thái tử lại vì tư thông với quý nhân mới tuyển của Bệ hạ mà bị cấm túc.

Tạ Chính Vũ cuối cùng cũng ngồi lên vị trí Thái tử.

Mùa thu đi săn. Tạ Chính Vũ gặp lại Dương Anh một lần nữa.

Hồng y bạch mã, tóc mây như mực.

Ai có thể không động lòng?

Ngay hôm sau, thánh chỉ ân chuẩn phong làm Trắc phi của Thái tử đã được đưa đến tay Dương Anh.

4.

Đông cung giai lệ ba ngàn người, ba ngàn sủng ái chỉ dành cho một.

Vật mất lại tìm được, sự sủng ái của Tạ Chính Vũ dành cho Dương Anh đạt đến đỉnh điểm.

Trong mắt Tạ Chính Vũ, Dương Anh vốn là chú chim sải cánh bay cao giữa rừng xanh, nay lại cam tâm tình nguyện vì tình yêu của hắn mà gãy cánh, vì hắn mà chịu đủ mọi ủy khuất.

Tạ Chính Vũ sủng ái nàng ta đến lệch lạc.

Dương Anh thích nuôi chó mèo. Trần Lương đệ của Đông cung thuở nhỏ từng bị chó cắn. Hôm ấy, Dương Anh ôm con chó cảnh Tây Dương yêu quý của mình đi ngang qua hoa viên, dọa Trần Lương đệ trượt chân ngã xuống hồ sen, suýt chút nữa mất mạng.

Trần Ngự sử xót con gái. Quý phi trách cứ ta không quản giáo tốt hậu viện của Thái tử.
18671
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
10:32:06 22/4/2026

[Hoàn] Mẹ tôi mất rồi.4 giờ rưỡi sáng, bà ngã gục bên cạnh chiếc xe vệ sinh môi trường. Nhồi máu cơ tim.Trong túi bà có ...
22/04/2026

[Hoàn] Mẹ tôi mất rồi.

4 giờ rưỡi sáng, bà ngã gục bên cạnh chiếc xe vệ sinh môi trường. Nhồi máu cơ tim.

Trong túi bà có ba tờ giấy nợ, tổng cộng 97.000 tệ.

Tất cả đều là nợ của bố tôi.

Bố tôi “chết đuối” bảy năm trước, không tìm thấy xác.

Mẹ tôi đã thay ông trả nợ suốt bảy năm. Ban ngày quét đường, ban đêm dán hộp giấy.

Bà nói nợ người ta mà không trả, ông ở dưới suối vàng không yên lòng.

Lo xong tang lễ, tôi cầm chứng minh thư của bố đi xóa hộ khẩu.

Nhân viên ở cửa sổ tra cứu một hồi lâu rồi ngẩng lên nhìn tôi: “Chứng minh thư này, hai năm trước có lịch sử sử dụng tại Côn Minh.”

Tôi lần theo dấu vết đó.

Tra ra một công ty vật liệu xây dựng, doanh thu năm 8 triệu tệ.

Pháp nhân — Khương Đức Thắng. Tên của bố tôi.

Mẹ tôi ôm ba tờ giấy nợ 97.000 tệ mà chết lúc 4 giờ rưỡi sáng.

Còn ông ta ở Côn Minh, một năm kiếm 8 triệu tệ.

Tôi gửi cho cô một tin nhắn: “Cô ơi, cô lau sạch di ảnh của mẹ giúp cháu, cháu đi dẫn một người về để quỳ lạy mẹ.”

“Cô, cháu đến Côn Minh rồi.”

“Con cứ từ từ, đừng vội.”

“Không vội. Cháu có thừa thời gian. Ông ta chẳng phải cũng có thừa thời gian sao? Đã bảy năm rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng cô khản đặc.

Đồng Đồng, tiền hậu sự của mẹ con cô tạm ứng trước, con đừng lo lắng bên này—”

“Cô.”

“Ơi?”

“Cô cứ giúp cháu lau sạch di ảnh là được. Những việc khác không cần quản.”

Cúp điện thoại.

Ra khỏi ga tàu, ánh nắng đổ ập xuống khiến tôi chói mắt không mở ra được.

Côn Minh. Thành phố mùa xuân. Khắp nơi là hoa, khắp nơi là những nụ cười.

Tôi xách một chiếc túi du lịch màu đen, bên trong là quần áo thay trong ba ngày, một túi hồ sơ. Trong túi hồ sơ là giấy chứng tử của mẹ, bản sao ba tờ giấy nợ, và một tấm ảnh thẻ một inch của bố chụp từ mười bảy năm trước.

Thông tin công nghiệp tôi đã tra sáu lần trên tàu.

Công ty TNHH Vật liệu Xây dựng Đỉnh Thịnh. Vốn điều lệ 5 triệu tệ, thành lập năm năm trước. Người đại diện pháp luật: Khương Đức Thắng.

Địa chỉ ở tầng 14 của một tòa nhà văn phòng tại Khu Công nghệ cao.

Tôi ngồi xe buýt 40 phút. Xuống xe, tôi đứng đối diện tòa nhà, ngước nhìn lên.

Bức tường kính sáng choang đến mức nhức mắt.

Phía sau cửa sổ tầng 14 vẫn đang sáng đèn.

Tôi không lên đó mà ngồi xổm trước cửa một tiệm trà sữa đối diện, gọi một ly nước chanh rẻ nhất. Đợi.

Đợi suốt ba tiếng đồng hồ.

Hai giờ chiều, một chiếc Audi A6 màu đen chạy ra từ hầm gửi xe.

Tôi chụp lại biển số xe.

Chiếc xe vòng qua ngã tư rồi dừng bên lề đường, cửa ghế lái mở ra.

Một người đàn ông bước xuống.

Vest xanh đậm, nếp quần được là thẳng tắp, giày da bóng loáng, tóc chải chuốt không một sợi thừa. Trên cổ tay là một chiếc đồng hồ phản quang.

Ông ta lấy điện thoại ra nghe máy, hơi nghiêng người, mỉm cười.

Hàm răng trắng đến mức chói mắt.

Lần cuối cùng tôi gặp ông ta là năm tôi mười một tuổi. Khi đó ông mặc một chiếc áo khoác xám sờn cũ, ngồi xổm trên bờ đê hút loại thuốc lá Hồng Mai 3 tệ rưỡi một bao.

Ông nói với mẹ tôi rằng, hãy ráng chịu đựng một thời gian, ngày mai sẽ tốt hơn.

Ngày hôm sau ông đi câu cá bên sông, chỉ để lại giày và cần câu trên bờ, còn người thì biến mất.

Tìm kiếm suốt ba ngày không thấy xác.

Người trong làng nói nước sông chảy xiết, cuốn trôi rồi.

Mẹ tôi quỳ trên bãi sông suốt một đêm. Ngày hôm sau bà gượng dậy, đến công ty vệ sinh môi trường báo danh làm việc.

Giờ đây, ông ta đứng dưới ánh nắng của Côn Minh, cổ áo cài một chiếc kim ghim bạc, ngón tay kẹp chìa khóa xe lắc qua lắc lại khi nghe điện thoại.

Nghe xong, ông ta lên xe, chiếc xe rẽ vào một con đường có dải cây xanh rậm rạp.

Tôi ghi nhớ hướng đi.

Điện thoại rung, tin nhắn WeChat của cô.

Một tấm ảnh.

Di ảnh của mẹ tôi. Ảnh đen trắng, cắt từ ảnh thẻ. Bà mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí đã mặc mười mấy năm, tóc buộc bằng một chiếc dây chun đen, hai bên thái dương đã bạc trắng.

“Lau sạch rồi. Con xem đi.”

Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh rất lâu.

Mẹ tôi mất năm 53 tuổi, nhưng trong ảnh trông như 70.

Một tin nhắn khác gửi đến: Đồng Đồng, con đã tìm thấy gì chưa?”

“Tìm thấy rồi.”

“Trông thế nào?”

“Đi Audi, mặc vest, răng rất trắng.”

Phía bên kia im lặng hồi lâu mới trả lời.

“Lúc mẹ con đi, răng cửa bị mẻ mất một nửa, mãi không có tiền trám.”

“Cháu biết.”

“Con định làm gì?”

“Trước tiên để cháu xem ông ta sống ở đâu.”

Sáng hôm sau tôi lại ngồi xổm đối diện tòa nhà văn phòng. Lần này không mua nước chanh, tôi nhét hai cái bánh màn thầu trong túi.

Chiều hôm đó ông ta lại ra ngoài, cùng chiếc xe đó, cùng hướng đi đó.

Tôi bắt xe taxi đi theo.

Xe chạy 20 phút rồi rẽ vào một khu dân cư có cổng bảo vệ.

Biển tên ở cổng ghi bốn chữ: Yên Viên Điện Trì.

Tôi đi dạo một vòng quanh khu nhà. Bên trong tường bao có thể thấy những căn biệt thự đơn lập, có thảm cỏ, có gara.

Tôi tra giá trung bình, 18.000 tệ một mét vuông.

Mẹ tôi dán một cái hộp giấy được 3 xu.

Tôi đứng ngoài bức tường bao, áp điện thoại vào tai.

“Cô.”

“Ơi?”

“Ông ta ở biệt thự.”

“…”

“Biệt thự bên bờ hồ Điện Trì. Loại có sân vườn.”

Cô không lên tiếng. Hơi thở nặng nề, như thể đang cố cắn chặt điều gì đó.

“Cô, cô đừng khóc.”

“Cô không khóc. Cô đang nghĩ về những vết nứt nẻ do lạnh trên tay mẹ con lúc quét đường mùa đông.”

“Cháu cũng đang nghĩ về điều đó.”

Đồng Đồng, con mang đủ tiền chưa?”

“Đủ rồi.”

“Nếu không đủ cô chuyển cho.”

“Cô, cháu nói là đủ rồi. Những gì ông ta có mà mẹ cháu không có, cháu đều nhớ kỹ.”

“Đứa trẻ nhà ai thế?”

Tài xế taxi nhìn theo hướng mắt tôi về phía cổng khu dân cư.

“Nhà người ta chứ ai, khu này toàn người giàu ở.”

Tôi không đáp.

Trên vỉa hè trước cổng khu nhà, hai đứa trẻ đang chơi xe trượt. Đứa lớn là con trai, khoảng bảy tám tuổi; đứa nhỏ là con gái, bốn năm tuổi, buộc hai bím tóc nhỏ, cưỡi trên một chiếc xe thăng bằng màu hồng.

Một người phụ nữ cúi xuống buộc dây giày cho cô con gái.

Khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc uốn xoăn, mặc váy liền màu trắng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng lấp lánh dưới nắng.

Tôi nhìn chằm chằm sợi dây chuyền đó.

Bằng vàng. Sợi dây không dày nhưng mặt dây chuyền khá lớn, hình tròn, rìa có những hoa văn nhỏ tinh xảo.

Tôi biết mặt dây chuyền đó.

Đó là của hồi môn của mẹ tôi.

Bà ngoại đã chắt chiu suốt bốn năm để đặt làm ở tiệm vàng trong trấn, hoa văn là hình hoa sen. Bà ngoại nói hoa sen mang lại bình an.

Khi mẹ tôi lấy chồng, đó là món đồ giá trị duy nhất bà có. Sau này nhà nghèo, bố tôi nhiều lần đòi đem đi cầm, nhưng mẹ tôi chết sống không chịu.

Bà nói đó là kỷ vật bà ngoại để lại.

Khi bố tôi “chết”, sợi dây chuyền đó đã biến mất. Mẹ tôi lục tung mọi ngóc ngách trong nhà, bảo rằng có lẽ đã rơi xuống sông.

Giờ đây nó treo trên cổ một người phụ nữ khác, lấp lánh dưới ánh mặt trời của Côn Minh.

“Bác tài, cho cháu xuống xe.”

Tôi ngồi trong một cửa hàng tiện lợi đối diện khu nhà suốt một buổi chiều.

Người phụ nữ đó dẫn hai đứa trẻ ra ra vào vào. Bảo vệ cổng chào cô ấy, gọi là bà Tô.

Đến chập tối, chiếc Audi màu đen quay về.

Xe dừng ở cổng, bố tôi bước xuống từ ghế lái.

Đứa con gái chạy đến ôm chầm lấy chân ông.

“Bố ơi!”

Ông cúi xuống bế con bé lên, nhấc bổng quá đầu, cười rất lớn.
18836
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
07:30:09 22/4/2026

[Hoàn] Tiệc liên hoan bộ phận, tôi cố tình chọn một quán quen đã ăn suốt mười năm. Mười năm trước, lúc bà chủ suýt phá s...
21/04/2026

[Hoàn] Tiệc liên hoan bộ phận, tôi cố tình chọn một quán quen đã ăn suốt mười năm. Mười năm trước, lúc bà chủ suýt phá sản, chính tôi đã dẫn đồng nghiệp đến ủng hộ hết bàn này đến bàn khác để giúp quán đứng vững.

Theo thói quen, tôi mang theo một chai rượu gạo tự ủ. Nhưng lúc mở chai, gã quản lý lại khăng khăng bảo tôi mang theo chai Romanee-Conti năm 82, rồi ép tôi phải nộp 500 triệu tiền phí mở chai.

Tôi nhìn bà chủ, nhưng bà ta chỉ tay vào tờ thông báo vừa dán trên tường: “Quán có quy định thế này, quen biết đến mấy cũng vô ích.”

“Không trả tiền thì hôm nay đừng ai hòng rời khỏi đây.”

Đồng nghiệp nhìn nhau ngơ ngác, bất lực, tôi đành phải vay tiền để thanh toán. Bà chủ cầm hóa đơn POS, vẩy vẩy trước mặt tôi: “Thế mới đúng chứ. Sau này nhớ lấy, không uống nổi rượu xịn thì cứ thành thật mà gọi Sprite, đừng mang cái chai nước tương ra đây làm màu.”

Lúc này tôi mới biết, vì ghét việc chúng tôi lần nào đến cũng tự mang rượu khiến quán không kiếm được tiền, nên bà ta mới cố tình tống tiền tôi. Tôi không nói lời nào, quay lưng gọi điện báo cảnh sát.

“Tôi muốn báo án, quán này đã đánh tráo chai rượu vang bản giới hạn trị giá 3 tỷ của tôi.”

Nụ cười trên mặt Thôi Hồng Anh cứng đờ.

Được, bà đã nói là Romanee-Conti, vậy thì cứ theo giá Romanee-Conti mà bồi thường đi!



“Ai báo cảnh sát thế?” Hai viên cảnh sát bước vào hỏi.

Tôi tiến lên phía trước: “Tôi báo ạ, quán này đã đánh tráo chai rượu vang bản giới hạn trị giá 3 tỷ của tôi.”

Bà chủ Thôi Hồng Anh giả vờ bịt miệng, bật cười khẩy: “Ôi trời ơi, mọi người nghe xem, rượu vang 3 tỷ!”

Bà ta quay sang cảnh sát: “Anh cảnh sát ơi, cô này uống rượu đến lú lẫn rồi, cầm cái chai thủy tinh đựng nước tương mà khăng khăng bảo là Romanee-Conti.”

Gã quản lý lập tức hùa theo: “Đúng đấy anh cảnh sát, chai đó đến cái nhãn còn không có, sao có thể là Romanee-Conti được?”

Sự trơ trẽn của họ khiến tôi vừa giận vừa buồn cười: “Nếu đó là cái chai rách không nhãn mác, vậy tại sao trên hóa đơn POS lại ghi là ‘Phí mở chai Romanee-Conti năm 82: 500 triệu’?”

Tôi giơ bản sao hóa đơn POS lên. Thôi Hồng Anh không hề hoảng loạn, trái lại còn trưng ra vẻ mặt đau lòng: “Em gái à, chị em mình quen nhau mười năm, chị nhìn em từ lúc còn là thực tập sinh leo lên đến chức quản lý.”

“Em cứ muốn làm màu trước mặt cấp dưới, ép chị phải xuất hóa đơn này để giữ mặt mũi cho em.”

“Chị nghĩ là cứ thuận theo em diễn một vở kịch, ai ngờ em lại dùng tờ đơn này để tống tiền chị?”

Những lời đổi trắng thay đen của bà ta khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Viên cảnh sát cau mày nhìn tờ hóa đơn: “Nếu là làm màu, vậy 500 triệu này là sao?”

Thôi Hồng Anh lập tức kêu oan: “Cô ta bảo đây là tiền cứu trợ mười năm cô ta cho tôi, bảo tôi cầm lấy mà mua quan tài.”

“Anh cảnh sát xem, cô ta không chỉ gây rối trật tự mà còn xúc phạm nhân phẩm tôi!”

Thôi Hồng Anh càng nói càng kích động, vành mắt thậm chí còn đỏ lên. Tôi hít sâu một hơi, cố kìm nén ham muốn tát thẳng vào mặt bà ta. Mười năm qua, rõ ràng tôi tốt bụng giúp bà ta gây dựng nhà hàng, vậy mà bà ta coi lòng tốt của tôi là sự ban ơn, thậm chí dùng nó làm công cụ để phản công tôi!

“Anh cảnh sát, tôi yêu cầu trích xuất camera.”

“Trong camera quay rõ ràng cảnh bà ta ép tôi nộp tiền, còn nói không nộp thì không ai được đi.”

Thôi Hồng Anh xòe hai tay: “Ái chà, thật không may.”

“Ổ cứng camera của quán vừa bị cháy hôm qua, vẫn chưa kịp thay.”

Viên cảnh sát đóng sổ ghi chép, giọng trở nên nghiêm khắc hơn: “Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa.”

“Vì camera hỏng, hai bên mỗi người nói một kiểu, đây là tranh chấp tiêu dùng.”

“Các bạn có thể khiếu nại lên Cục Quản lý Thị trường hoặc khởi kiện ra tòa.”

Tôi ngăn viên cảnh sát lại: “Sao có thể là tranh chấp tiêu dùng được? Bà ta thu của tôi 500 triệu nhưng không đưa ra được chai rượu ghi trên đơn, đây là lừa đảo, là cưỡng đoạt tài sản!”

Viên cảnh sát nhìn tôi với vẻ mất kiên nhẫn: “Bà ấy nói là do cô ép xuất đơn, cũng không có ai làm chứng cho cô cả.”

“Nếu cô có bằng chứng xác thực chứng minh bà ấy cưỡng đoạt, hãy quay lại đồn báo án.”

Nói xong, hai viên cảnh sát quay người rời khỏi nhà hàng. Đại sảnh lập tức im lặng. Thôi Hồng Anh chậm rãi đi đến trước mặt tôi, đưa tay vỗ vỗ vào mặt tôi.

“Nghe thấy chưa? Cảnh sát bảo cô cút xéo rồi.”

“Cầm cái chai nước tương mà đòi tống tiền tôi?”

“500 triệu đó coi như tiền cô ăn chực ở đây mười năm qua.”

“Sau này biến khuất mắt tôi, nghe rõ chưa?”

2.

Hừ! Mười năm qua tôi ăn chực ở đây sao?

Tiệc đồng nghiệp, tiếp khách, lần nào chẳng chi vài chục triệu? Mười năm tôi đối xử với bà bằng cả trái tim, vậy mà bà lại tống tiền tôi? Đúng là đồ vô ơn!

Tôi gạt tay Thôi Hồng Anh ra: “Bà thực sự nghĩ mình sẽ giữ được 500 triệu này sao?”

Thôi Hồng Anh cười nhạt, đi về phía quầy bar: “Bà đây không những nuốt trôi mà còn coi nó như thuốc tiêu hóa nữa cơ.”

Gã quản lý đứng bên cạnh huýt sáo mỉa mai: “Quản lý Trương, lần sau muốn làm màu thì nhớ mang rượu thật nhé.”

Tôi không thèm để tâm đến đôi hề này, thẳng bước ra khỏi nhà hàng. Gió đêm hơi lạnh, tôi lấy điện thoại ra xem đoạn video dài mười phút trong album. Từ lúc gã quản lý bưng rượu ra đến lúc Thôi Hồng Anh ép tôi nộp tiền, tất cả đều được ghi lại.

Hiện tại tôi chưa thể đưa nó ra. Trong điều kiện không có vật chứng, chỉ dựa vào một đoạn video, Thôi Hồng Anh có thể cãi rằng chúng tôi đang tập kịch. Một khi đánh động, họ chắc chắn sẽ tiêu hủy hoàn toàn cái chai thủy tinh đựng rượu gạo kia.

Thứ tôi muốn không phải là lấy lại tiền, mà là tống bọn họ vào tù.

Sáng hôm sau, vừa bước vào văn phòng công ty, tôi đã cảm thấy không khí có gì đó sai sai. Những đồng nghiệp bình thường gặp mặt đều chào hỏi, hôm nay tất cả đều cúi đầu giả vờ bận rộn.

Đi đến chỗ ngồi, tôi thấy trên bàn đặt một ly Sprite chưa mở nắp. Dưới ly là một tờ giấy in, trên đó viết bằng chữ đậm: “Không uống nổi rượu xịn thì cứ thành thật uống Sprite — Nhật ký làm màu thất bại của một vị quản lý nào đó”.

Tôi cầm tờ giấy lên, nhìn quanh. Lão Lưu ngồi đối diện, tay cầm ly cà phê, khóe miệng nén cười.

“Ai đặt cái này đây?” Tôi đập tờ giấy xuống bàn.

Lão Lưu thong thả đặt ly xuống: “Quản lý Trương, cô đừng giận, mọi người chỉ đùa chút thôi.”

“Nhưng nói thật, chuyện tối qua của cô đúng là quá mất mặt.”

“Giờ cả group ngành đang truyền tai nhau rằng công ty mình có một sếp cao cấp, mang rượu gạo đóng chai ra nhà hàng giả danh Romanee-Conti, bị vạch trần xong còn báo cảnh sát làm loạn.”

Tôi nhíu mày: “Ai truyền ra ngoài?”

Lão Lưu rút điện thoại, mở một đoạn video đưa cho tôi.

Video đã bị cắt ghép ác ý. Trong hình chỉ có cảnh tôi cầm hóa đơn POS hét lên về chai rượu 3 tỷ, và cảnh tôi bị Thôi Hồng Anh giáo huấn sau khi cảnh sát đi. Đoạn Thôi Hồng Anh ép tôi nộp tiền đã bị cắt sạch.

Người đăng video chính là tài khoản chính thức của nhà hàng mười năm kia. Caption viết: “Khách quen mười năm vì muốn ra vẻ giàu sang, ép quán nhỏ xuất hóa đơn giả giá trên trời, bị từ chối liền quay sang vu khống. Quán nhỏ kinh doanh khó khăn, mong cư dân mạng phân xử.”
18673
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
20:35:06 21/4/2026

[Hoàn] Chương 279: Địa Phủ hỗn loạn, làm việc phải thêm tiềnKhúc Kỳ Lân nhìn chằm chằm vào tin nhắn hệ thống này mấy giâ...
21/04/2026

[Hoàn] Chương 279: Địa Phủ hỗn loạn, làm việc phải thêm tiền

Khúc Kỳ Lân nhìn chằm chằm vào tin nhắn hệ thống này mấy giây liền, sợ mình hoa mắt, thậm chí còn thoát ra rồi vào lại lần nữa.

Kết quả chứng minh, anh thật sự đã được theo dõi.

“He he…”

Khúc Kỳ Lân không nhịn được mà cười ngây ngô.

Nói sao nhỉ?

Cảm giác cứ như đột nhiên được một đại lão trong giới theo dõi vậy, mặc dù đại lão này trông có vẻ hơi nhỏ.

Ừm, đại lão nhí.

Khúc Kỳ Lân không giống mấy lão già trong Huyền Môn lúc nào cũng thích so đo vai vế.

Theo anh thấy, chỉ cần thực lực mạnh hơn mình, anh đều có thể không chút do dự mà coi đối phương là tiền bối.

Dù chỉ tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng Khúc Kỳ Lân có thể nhìn ra, bé A Tuế trông thì nhỏ tuổi, nhưng đã có một hệ thống suy nghĩ chín chắn của riêng mình.

Cô bé không cần người khác nhồi nhét bất cứ tư tưởng nào, cô bé có suy nghĩ của riêng mình.

Một đứa trẻ như vậy không thể bị đám lão cổ hủ của Hiệp hội Huyền Môn đầu độc được.

Khúc Kỳ Lân nghĩ ngợi, bèn ẩn luôn tài khoản của mình, tránh để đám người của Hiệp hội Huyền Môn biết anh quen biết đại lão nhí rồi lại ép anh kéo người vào hội.

Người trong Huyền Môn chúng ta, phải giống như anh đây, ẩn sâu công và danh.



Khúc Kỳ Lân tự thấy mình rất ổn, lại không biết ở phía bên kia, bé A Tuế nhìn tài khoản theo dõi mà mình vất vả lắm mới có thêm được một người, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.

Nhìn lại lần nữa, trong danh sách fan cũng không còn người vừa rồi.

Bé A Tuế trợn to mắt, không thể tin nổi: “Anh ta, anh ta xóa tài khoản chạy mất rồi!”

Ý gì đây?!

Thấy cô bé là trẻ con nên không muốn chơi cùng sao?!

Bé A Tuế lập tức tức giận phồng má, chống nạnh.

Không chơi thì thôi!

A Tuế vốn dĩ cũng không muốn chơi với anh ta lắm đâu!

Tư Bắc An ở bên cạnh thấy cô bé tức phồng má, bèn cầm lấy máy tính bảng lướt xem, rất nhanh đã nói ra suy đoán của mình:

“Không phải xóa tài khoản, chắc là ẩn tài khoản rồi, để phòng có người thông qua tài khoản của anh ta để xem trang chủ.”

Bé A Tuế vẫn không hiểu: “Vậy tại sao anh ta phải phòng A Tuế?”

“Cũng không phải phòng em, mà có lẽ là phòng người khác, còn có một khả năng nữa…”

Tư Bắc An nói một cách nghiêm túc, nhìn về phía bé A Tuế, vẻ mặt đứng đắn bổ sung: “…Em gọi anh ta là Tiểu Bánh Quy, anh ta ngại rồi.”

Bé A Tuế không hiểu vế trước, nhưng vế sau thì lại hiểu rất nhanh.

Lập tức hết giận, ngược lại còn ra vẻ ông cụ non thở dài:

“Bạn nhỏ này cũng ngại ngùng quá đi~”

Tiểu Bánh Quy thì sao chứ?

Cô bé còn gọi Tiểu An An, Tiểu Thương Thương nữa mà.

Bọn họ có ngại đâu.

Nhưng thôi vậy, chắc bạn mới đều như thế cả~

Bé A Tuế xua tay, không quan tâm đến anh ta nữa, quay sang nhìn cửa sổ tối đen, chỉ nói:

“Vẫn nên giúp chị gái quỷ đi đầu thai trước đã.”

Gần như cùng lúc cô bé dứt lời, ngoài cửa sổ, hai bóng người từ trong bóng tối từ từ hiện ra.

Chính là Sài Thương dẫn Tĩnh Tĩnh trở về.

Trước khi đưa cô về, Sài Thương từng hỏi cô có cần về nhà thăm bố mẹ không.

Tĩnh Tĩnh đã từ chối.

Trong video đã gặp và nói chuyện rồi, như vậy là tốt lắm rồi.

Cô chủ yếu lo rằng, nếu thật sự về gặp, cô sẽ không nỡ rời đi.

Lúc oán khí tăng vọt trước đó, cô có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của mình bị oán khí khống chế.

Dường như khi làm quỷ, dục vọng dễ dàng tăng trưởng hơn so với lúc làm người.

Tĩnh Tĩnh không muốn đánh cược vào khả năng này.

Sài Thương đã hỏi, thấy cô từ chối cũng không nói nhiều thêm, trực tiếp mượn đường Địa Phủ đưa người về nhà họ Nam.

Cùng lúc đó, bé A Tuế một tay bắt quyết, tay kia cầm một lá bùa giấy giơ lên.

Lá bùa lập tức bùng lên ngọn lửa màu xanh.

“Triệu!”

Ngọn lửa thoáng chốc nuốt chửng lá bùa, nhưng không để lại chút tro tàn nào.

Lửa tắt, xung quanh lại không có phản ứng gì.

Bé A Tuế nhíu mày, thầm nghĩ âm sai bây giờ quả thật khó gọi hơn trước kia.

Chả trách Tiểu Bánh Quy không muốn gọi.

Bĩu môi, cô bé cũng lười tìm đồ cúng lễ gì, trực tiếp kéo Tư Bắc An bên cạnh qua.

Một tay bắt quyết, bàn tay nhỏ mũm mĩm còn lại đặt lên ngực cậu.

Giây tiếp theo, pháp ấn Phán Quan đã được cô bé lấy ra từ trong cơ thể Tư Bắc An.

So với trước kia, pháp ấn dường như lại sáng hơn vài phần.

Bé A Tuế liền vung tay, pháp ấn đột nhiên đóng một dấu vào khoảng không trước mặt.

Pháp ấn mang ánh sáng vàng nhàn nhạt lơ lửng trong không trung một lúc, rồi lại tan biến.

Lần này cuối cùng cũng có thay đổi, nhiệt độ xung quanh giảm xuống, ngay sau đó, liền nghe thấy một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía sau quỷ tướng:

“Vị quỷ tướng này, làm phiền nhường đường một chút.”

Sài Thương và Tĩnh Tĩnh bên cạnh nghe vậy liền đồng thời tránh ra, để lộ người đàn ông mặc vest trắng đứng phía sau.

Người đàn ông tướng mạo bình thường, nhưng khí chất ôn hòa, ăn mặc chỉnh tề không một nếp nhăn, trên cổ tay còn đeo một chiếc vòng bạc giống như gậy tang.

Chính là Bạch Vô Thường của thế giới này, Bạch Cữu.

Anh ta đầu tiên nhìn về phía bé A Tuế, sau đó nhìn con mèo đen đang lười biếng nằm trên sofa nhỏ sau lưng cô bé.

“Ngài tìm tôi?”

Anh ta hỏi bé A Tuế, mắt lại nhìn sang Sài Thương:

“Vị quỷ tướng này, trông có vẻ có duyên nợ với vị lần trước ngài dẫn đến.”

“Anh ấy là Tiểu Thương Thương, là hậu duệ của bà Sài lần trước đó~”

Bé A Tuế thuận miệng giới thiệu, rồi chỉ sang Tĩnh Tĩnh bên cạnh:

“Bạch Bạch, đây là Tĩnh Tĩnh, anh đưa cô ấy về đầu thai vào súc sinh đạo trước đi, tốt nhất là tìm một gia đình giàu có làm mèo cưng đời thứ hai.”

Bé A Tuế nói rất thản nhiên, nhưng Bạch Cữu không lập tức nhận lời, chỉ mỉm cười nói:

“Thế này không đúng quy củ.”

Bé A Tuế lập tức ra vẻ “tôi hiểu mà”, đưa cho anh ta tờ giấy thông hành đã được đóng dấu ký tên lúc trước.

Bạch Cữu nhận lấy giấy thông hành, không tỏ thái độ gì mà cất đi, nhưng vẫn không đồng ý:

“Ngài biết đấy, trật tự Địa Phủ đã loạn, âm sai các nơi đều bận rộn chia phe kéo bè phái, người còn một lòng làm việc như tôi không còn nhiều nữa.”

Ngụ ý là, phải thêm tiền.

Bé A Tuế mặt không cảm xúc nhìn anh ta, xua tay: “Biết rồi biết rồi~”

Vừa nói miệng vừa lẩm bẩm, lục lọi trong cái túi lớn mà sư phụ thứ ba nhờ cậu em họ Phương mang đến, nhặt ra một gói ô đầu khô và một ít đồ bổ có giá mà không có hàng ở chợ quỷ.

Bạch Cữu nhìn thấy những món đồ tốt mà ngay cả bản thân là lão đại âm sai cũng không kiếm được, lúc nhìn lại bé A Tuế, đáy mắt đã có thêm vài phần ý cười:

“Ngài khách sáo quá rồi. Yên tâm, đã có ấn của Diêm Vương, chuyện này nhất định sẽ làm tốt cho ngài.”

Vừa nói, anh ta vừa nhận lấy đồ, sau đó cổ tay tùy ý vung lên, chiếc vòng trên cổ tay lập tức biến thành sợi dây giấy trói lấy tay Tĩnh Tĩnh bên cạnh.

Thấy vẻ mặt cô thoáng qua sự hoảng loạn, anh ta chỉ nói:

“Yên tâm đi theo tôi là được.”

Nói xong, anh ta lại gật đầu với bé A Tuế và Tiểu Diêm Vương, rồi dẫn Tĩnh Tĩnh biến mất không dấu vết.

Bên kia, như Khúc Kỳ Lân dự đoán, sau khi xem livestream tối nay của bé A Tuế, mấy lão già của Hiệp hội Huyền Môn bao gồm cả Chu lão đã nhanh chóng tụ tập lại xem lại bản ghi hình.

“Có nhìn rõ trên lá bùa đó là gì không?”
18715
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
18:35:01 21/4/2026

Address

102/5 Trường Sa, Quận Bình Thạnh
Quận 8

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trầm Ngâm Dạ Sắc - 沉吟夜色 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share